Xcafevietnam’s Weblog

May 20, 2008

Thông cáo về việc X-cafevn.org bị tấn công từ chối dịch vụ (DDoS)

Filed under: Thông báo — xcafevietnam @ 7:00 pm
Tags:

Kính gửi các ban quản trị, thành viên và khách viếng thăm của các diễn đàn tiếng Việt trong và ngoài nước. Diễn đàn X-cafevn.org là một thành viên trong cộng đồng mạng, là nơi mở cửa đón nhận những tiếng nói trái chiều về các vấn đề trong nước và thế giới. Trong suốt tháng vừa qua, diễn đàn đã bị tấn công từ chối dịch vụ (DDoS) với quy mô lớn và liên tục. Sự việc này xảy ra trùng hợp với thời điểm Việt Nam đón ngọn đuốc Olympic Bắc Kinh đi qua đất nước này, cùng lúc với việc nhiều thành viên X-cà tại thành phố Hồ Chí Minh bị mời lên đồn Công An để thẩm vấn.

Dạo gần đây, dù đã nâng cấp và chuyển địa chỉ, diễn đàn vẫn không hoạt động được vì những tấn công trên. Trong khoảng 2 tuần lễ vừa qua, nhóm tự xưng là JFM Team đã nhận là người đã tấn công diễn đàn với mục đích tống tiền. Người này đòi hỏi X-cà phải đóng tiền để được tự do hoạt động.

Thật khó mà tin rằng có nhóm JFM nào đấy phá X-cà chỉ vì tiền, hoặc vì tự ái nghề nghiệp vì đây không phải là một mạng thương mại cũng chẳng là một diễn đàn tin học. Chúng tôi không thể quả quyết nhân vật JFM này tấn công X-cà vì động cơ chính trị nhưng cũng không loại bỏ giả thiết này.

Vẫn biết có nhiều quan điểm ủng hộ nhưng cũng có nhiều ý kiến phản đối về những nội dung đăng tải trong X-cà. Nhưng với tôn chỉ “Tôn trọng sự khác biệt”, ban quản trị đã làm hết sức mình để giữ vững tinh thần là mọi người đều có quyền đưa ý kiến của mình lên diễn đàn. Trong thời đại thông tin toàn cầu hiện nay, việc bưng bít, ngăn cản những cư dân mạng san sẻ thông tin, kiến thức là hành động đi ngược lại trào lưu của một thế giới bình đẳng và dân chủ. Hãy để X-cà thực hiện nhiệm vụ của mình, đó là phản ánh thái độ, quan điểm của mọi người đối với xã hội Việt Nam. Đừng vì quyền lợi nhỏ bé của mình mà tước đi nhu cầu thông tin to lớn của mọi người. Nếu chúng ta không dám thẳng thắn nhìn thẳng vào sự thật hiện tại thì đừng đòi hỏi gì ở một tương lai giả dối.

Kính mong các ban quản trị, thành viên và khách viếng thăm của các diễn đàn tiếng Việt trong và ngoài nước giúp chúng tôi truyền bá thông điệp này đến mọi người cũng như giúp chúng tôi lật tẩy thủ phạm, đưa họ ra ánh sáng công lý!

Mọi thông tin liên quan, xin liên lạc với chúng tôi qua hộp thư tqvn2004@yahoo.com hoặc tinman.vietnam@gmail.com!

X-cà tiếp tục bị tấn công DDoS với cường độ lớn

Filed under: Thông báo — xcafevietnam @ 9:11 am
Tags:

Các bác có trình độ và kinh nghiệm về networking security có thể liên lạc với admin tại tqvn2004@yahoo.com để góp ý các giải pháp chống DDoS. Cảm ơn các bác!

Cho tới hôm nay (20/5/2008), X-cafe vẫn chưa chính thức dùng firewall bên ngoài (hardware) hổ trợ mà chỉ chủ yếu dùng firewall của server (software) là chính và mổi khi đối phương đổi cách tấn công thì nó sẻ làm vô hiệu hoá firewall vì firewall trên server cũng có giới hạn của nó.

Nói chung thì các cuộc tấn công gần đây tới x-cafe có nhiều loại khác nhau và thường được tung ra vào cùng 1 thời điểm:

+ Sync flood: thứ này thì hình như ngày nào cũng có, mỗi giây có khoảng vài ngàn request quăng tới server: Server có turn on sync cookie cho nên có thể chống lại được phần nào như khi lượng sync flood dâng cao thì server cũng không kịp chống đở.

+ Http Flood: thằng này thì tụi tui tình nghi đối phương dùng các chương trình cho share như Tor hay các open source project chạy trên nhiều máy khác nhau. Từ máy chủ, họ có thể gởi request tới các máy phụ để gởi request tới server của x-cafe với tốc độ chậm. Trung bình mổi lần tham gia thì có khoảng 800 - 1000 máy. Mổi máy sẻ gởi request tới những trang có nhiều kết nối tới database để làm cho cả server bị chậm lại bởi database bottle neck. Vào cao điểm hôm qua, 19/5 giờ VN, số lương máy tham gia loại này đã lên tới trên 5000 ngàn máy. Tụi này đã đối phó bằng cách redirect các request này đi chổ khác để giảm nhẹ database… nhưng số lượng request nhiều thì cũng rất khó chống… Trên server cũng gắn các tool detect DOS để tự động đưa các IP vi phạm vào iptable khoá lại nhưng với con số 4000 - 5000 ip quả là không dể dàng để iptable table của server có thể làm việc được… vì tui không rành về iptable của lInux server nên không biết liệu có thể block được 5000-6000 ipaddress của các máy bị khống chế này??

+ Bandwidth flood: vào các ngày 6 - 11 tháng 5, x-cafe server đã nhận lượng trafic khoảng trên 20Mbs đi vào. Tuy không làm nghẽn bandwidth nhưng quả thật server không có khả năng đám ứng với lượng request cao loại này. Rất tiếc là tui không rành post image trên blog cho nên không thể cung cấp các đồ thị ghi lại bandwidth của x-cafe server trong khoảng thời gian vừa qua..

+ HTTP half connection: kể từ ngày hôm qua thì đối phương lại chuyển chiến thuật dùng socket mở http request trên port 80 rồi để iddle cho tới khi timeout. Apache server không nhận được request nào nhưng toàn bộ socket trên server đều bị chiếm dụng bởi các máy tham gia tấn công theo kiểu này… Lấy ví dụ, số người truy cập X-cà ngày hôm kia, 18/5/2008, là 6149 người. Con số hoành tráng này tới từ các máy tấn công X-cà, đang giả dạng làm khách viếng thăm một cách hợp lệ để làm lụt tài nguyên server.

Nói chung thì phía admin cũng đã áp dụng các kỷ thuật phòng chống từ TARTIP cho tới sử dụng csf ldf để detect DDOS và đưa vào iptable nhưng nói chung khi tấn công quá đa dạng và cùng 1 lúc thì server cũng rất khó có khả năng chống đở 1 cách hữu hiệu vì vậy bọn này quyết định đưa thêm firewall từ ngoài vào hổ trợ hy vọng có thể giảm bớt cường độ làm việc trên server… Một trong những điều khó khăn nhất là khi tấn công ở cường độ nhiều máy và chậm thì sẻ làm cho các chương trình phòng chống rất lúng túng và nếu config không khéo thì ngay cả phe ta cũng bị khoá lại và block bởi các chương trình này…

Các bác cũng biết tui không chuyên về thực hành security trên server cho nên chỉ có thể chia xẻ được những gì theo tui biết trong các ngày làm thợ vịn vừa qua mà thôi.. Tui nghĩ rằng các admin cũng đọc qua những đề nghị của các bác và họ cũng đã áp dụng mọi biện pháp cần thiết… chứ không phải đơn giản là bỏ qua hay phớt lờ các lời khuyên này…

Các bác có trình độ về networking security có thể liên lạc với admin tại tqvn2004@yahoo.com để góp ý các giải pháp chống DDoS. Cảm ơn các bác!

May 12, 2008

Bắt hai nhà báo ‘vì đưa tin vụ PMU18′

Filed under: Tài liệu — xcafevietnam @ 7:56 pm
Tags:

Vnexpress.net: Hai nhà báo viết về vụ PMU18 bị bắt

Ngày 12/5, Cơ quan An ninh điều tra Bộ Công an đã khởi tố, tạm giam ông Nguyễn Văn Hải (Phó trưởng Văn phòng báo Tuổi Trẻ tại Hà Nội) và ông Nguyễn Việt Chiến (báo Thanh Niên).

Cả hai bị khởi tố theo tội danh: “Lợi dụng chức vụ quyền hạn trong khi thi hành công vụ”. Chiều nay, cơ quan an ninh đã khám nhà riêng và phòng làm việc của hai ông này tại văn phòng báo Tuổi Trẻ và Thanh Niên ở Hà Nội.

Cùng ngày, ông Đinh Văn Huynh, cán bộ điều tra của Cục cảnh sát điều tra tội phạm trật tự xã hội (C14) cũng đã bị khởi tố, bắt giam.

Trước khi bị bắt, hai nhà báo này đều là tác giả của nhiều loạt bài điều tra chống tham nhũng trên Tuổi Trẻ và Thanh Niên. Trong thời gian diễn ra vụ án tại PMU 18, họ là những cây viết chủ chốt.

Hơn một năm trước, khi quá trình điều tra vụ tiêu cực tại PMU 18 của C14 đang dần kết thúc, nhiều phóng viên nội chính thuộc các cơ quan báo chí khác nhau đã được Cơ quan An ninh điều tra mời làm việc để tìm hiểu quy trình tác nghiệp trong vụ án này. Trong số này có ông Hải và ông Chiến.

_________________________________

BBC: Bắt hai nhà báo ‘vì đưa tin vụ PMU18′

Công an vừa bắt hai phóng viên để điều tra cáo buộc liên quan đến việc đưa tin vụ PMU18, gây xôn xao trong giới báo chí ở Việt Nam.

Tin từ Việt Nam cho hay phó Văn phòng báo Tuổi Trẻ ở Hà Nội, nhà báo Nguyễn Văn Hải, và phóng viên Nguyễn Việt Chiến của báo Thanh Niên vừa bị bắt giam.

Cả hai ông đều là phóng viên ‘cứng’ trong mảng nội chính.

Giới nhà báo ở Hà Nội và TPHCM cho BBC hay đến khoảng 4 giờ chiều 12/05 ngoài hai người kể trên giới hữu trách còn bắt thêm một người thứ ba không thuộc giới nhà báo nhưng có liên quan.

Hồi tháng 8/2007, được biết rằng cơ quan điều tra đã khởi tố ‘vụ án làm lộ bí mật nhà nước và lợi dụng quyền tự do dân chủ’ liên quan tới các bài báo viết về vụ PMU18.

Một nhà bình luận ở Hà Nội cho BBC biết rằng đây là động thái được chờ đợi từ “phe của cựu Thứ trưởng Nguyễn Việt Tiến.”

Trong diễn biến gần đây nhất, ông Tiến đã được phục hồi tư cách Đảng viên hôm 07/05 kể từ khi bị đình chỉ ngày 4/04/2006.

Ông được thả sau 18 tháng tạm giam và Viện Kiểm sát đã đình chỉ vụ án và miễn trách nhiệm hình sự đối với ông và hai bị can khác.

Dư luận nhiều tuần qua cũng bàn về việc ông Tiến thông qua luật sư đòi lại các quyền lợi của mình và vai trò của báo chí khi đưa tin về ông và vụ PMU18.

Đã bị thẩm vấn nhiều

Các nguồn tin từ Việt Nam nói việc bắt giữ các nhà báo này dù gây bàn tán trong giới phóng viên nhưng không làm người ta ngạc nhiên.

Hồi tháng 8/2007, nhiều phóng viên có tiếng của các tờ báo có lượng phát hành lớn ở Việt Nam đã bị Bộ Công an gọi lên thẩm vấn.

Ngoài Tuổi Trẻ, Thanh Niên, Lao Động, Tiền Phong, phóng viên báo ngành công an như Công an Nhân dân, An ninh Thủ đô và Công an TP HCM cũng bị triệu tập.

Cơ quan điều tra không nói là đã xin lệnh phê chuẩn việc gọi hỏi phóng viên của Viện Kiểm sát hay chưa.

Một số phóng viên thấy bìa hồ sơ thẩm vấn của an ninh điều tra có chữ “Chuyên án LM07” và đoán rằng đây là chữ viết tắt của “Chuyên án Lộ mật năm 2007”.

Họ nói họ được hỏi những câu như đã từng viết bao nhiêu bài liên quan tới vụ PU18, các nguồn tin lấy từ đâu và kiểm chứng thông tin như thế nào.

Từ 1994 đến 1998 ở cương vị tổng giám đốc PMU18, ông Tiến làm đại diện chủ đầu tư nhiều dự án xây dựng cầu đường.

Ngày 29/03/2006, Thủ tướng Phan Văn Khải ra quyết định tạm đình chỉ công tác của Thứ trưởng Tiến để “kiểm điểm làm rõ các dấu hiệu vi phạm trong vụ án tại PMU18.”

Chống lạm phát tầm như chống kẹt xe

Filed under: Uncategorized — xcafevietnam @ 7:53 pm
Tags: ,

http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=256854&ChannelID=119

TTCT - Những chủ trương và chỉ đạo của Thủ tướng về chống lạm phát là khá toàn diện và nhận được sự đồng thuận của dư luận trong cũng như ngoài nước. Nhưng cái đáng nói là khâu triển khai thực hiện còn có quá nhiều bất cập. Chung qui lại cũng nằm ở cái tầm của các cơ quan tham mưu, đến mức mà tư duy chống lạm phát của ta có quá nhiều điểm tương đồng với tư duy chống kẹt xe.

Dưới đây là cách mà một số giải pháp triển khai chống lạm phát được cho là có nguồn gốc từ các giải pháp chống kẹt xe.

1. Đâu phải tại xe nhiều

Ùn tắc giao thông do xe nhiều, chống ùn tắc do đó phải giảm bớt xe. Cũng với lối suy nghĩ ấy, lạm phát được qui ngay là do tiền nhiều, vì vậy đơn giản là hút tiền về càng nhiều càng tốt, bất chấp hậu quả các doanh nghiệp kinh doanh có hiệu quả lâm vào tình trạng thiếu vốn nặng nề hay không.

Kẹt xe do hậu quả của một chính sách phát triển đô thị không giống ai, chứ đâu phải lỗi tại xe nhiều; lạm phát lại có nguồn gốc sâu xa từ đầu tư công lãng phí triền miên và in tiền chi tiêu cho ngân sách chứ đâu phải hoàn toàn do tiền quá nhiều trong lưu thông. Chống lạm phát không hiểu vì sao quá giống với tư duy chống kẹt xe. Tư duy chống lạm phát của ngành tài chính - ngân hàng theo kiểu này không xứng với tầm cỡ một cơ quan đầu não tài chính tiền tệ của quốc gia. Chống lạm phát theo lối giản đơn như thế vì vậy làm cho lạm phát ngày càng bị biến chứng và càng khó điều trị.

2. Nói sao cũng được

Các nhà làm chính sách thường hay có bệnh tìm cách né tránh sự thật. Như kẹt xe chẳng hạn, họ không đồng tình với cách mà các chuyên gia gọi là “tắc đường”, tính toán kỹ chỉ có nghẽn đường cục bộ chứ không có cái gọi là tắc đường hay ùn tắc giao thông nghiêm trọng, vì vậy chỉ cần điều chỉnh lại giờ làm việc và giờ học là sẽ hết kẹt xe (thực tế các giải pháp này đã bị phá sản). Không chịu kém, các nhà hoạch định chính sách tài chính tiền tệ quốc gia tỏ ra tâm đắc với lập luận này bằng việc cho ra đời cách tính toán lạm phát mới để làm giảm lạm phát.

Thật vậy, cách tính mới cho thấy lạm phát năm 2007 chỉ còn khoảng 8% (thực tế gần 13% và con số thực tế được dự đoán còn cao hơn nhiều). Có điều bất chấp các tính toán hàn lâm là như thế nào, lạm phát đang làm cho chất lượng sống của đại bộ phận người dân ngày càng giảm sút.

3. Phi luật, phi thị trường

Thường trong những lúc mất phương hướng, con người ta có khuynh hướng đưa ra các mệnh lệnh hành chính. Đó là cách dễ dàng nhất và cũng là bế tắc nhất. Chỉ cần đưa ra các mệnh lệnh, như tăng phí sử dụng xe hay phí cầu đường cho thật cao thì sẽ hết kẹt xe. Ngành ngân hàng cũng đã ứng dụng cách chống kẹt xe này bằng các mệnh lệnh phi thị trường, thậm chí phi luật, gần đây nhất là yêu cầu các ngân hàng huy động lãi suất không được vượt mức trần.

Họ dám đi ngược với chỉ đạo của Thủ tướng về việc ngành ngân hàng phải thực hiện chính sách lãi suất thực dương. Thế là người dân rút tiền ra khỏi ngân hàng để mua vàng, xe hơi… để khỏi phải chịu thiệt. Tiền không hút vào ngân hàng mà dùng để tiêu dùng thì lạm phát khó lòng giảm được như mong đợi.

4. Sợ ông lớn chết

Xe nhiều sợ tắc đường nhưng lại sợ ông khổng lồ xe buýt phá sản nên ưu ái quá đáng cho xe buýt chạy ào ạt, thậm chí vào các đường nhỏ, trên xe nhiều khi chỉ lác đác vài hành khách. Chống lạm phát cũng vậy, thắt chặt tiền tệ nhưng sợ một số nhóm lợi ích bị ảnh hưởng. Thế là tiền được bơm ra để cứu ông lớn chứng khoán. Hoặc mới đây, một số tập đoàn kinh tế nhà nước than thiếu tiền do chính sách thắt chặt tiền tệ chống lạm phát, thế là một quan chức lập tức tuyên bố sẽ không để cho việc thiếu tiền của các tập đoàn nhà nước xảy ra.

Cách tư duy chống lạm phát tầm như chống kẹt xe như thế đi ngược với chỉ đạo của Thủ tướng (chống lạm phát cần sự đồng thuận và chia sẻ). Đồng thuận đâu không thấy mà chỉ thấy các tập đoàn than vãn, hăm he đòi tăng giá; chia sẻ đâu không thấy mà chỉ thấy các doanh nghiệp ngoài quốc doanh, doanh nghiệp vừa và nhỏ, nhà xuất khẩu và người dân là chịu thiệt thòi nhiều nhất từ cách chống lạm phát méo mó của các bộ ngành tham mưu cho Thủ tướng.

5. Đổ thêm dầu vào lửa

Đường sá nước ta cứ liên tục bị đào xới, ùn tắc giao thông nghiêm trọng là điều hiển nhiên, giống như đổ thêm dầu vào lửa kẹt xe. Lạm phát dường như đang đi đúng quĩ đạo của những sai lầm này. Đang trong lúc lạm phát nóng lên và hoàn toàn không có dấu hiệu gì hạ nhiệt thì các tập đoàn kinh tế nhà nước lại đòi tăng giá xăng dầu, điện, than và cả sách giáo khoa; hoặc như quản lý nhà nước kiểu gì mà để cho có lúc giá gạo tăng lên đến gần 20.000 đồng/kg.

Nếu không tìm cách giải quyết dứt điểm những bất cập trong hệ thống kinh doanh và phân phối (độc quyền) lúa gạo, thuốc men, xăng dầu, điện nước, sách giáo khoa thì sẽ càng có thêm nhiều dầu hơn nữa đổ vào lửa lạm phát trong năm 2008.

6. Không quan tâm đến người nghèo

Do quan niệm kẹt xe có nguồn gốc từ xe ba gác máy và người bán hàng rong, thế là cấm ngay lập tức mà không cần biết số phận người lao động ra sao. Chống lạm phát cũng thế, do lo sợ nguồn cung ứng gạo khan hiếm làm tăng giá lương thực nên ngừng xuất khẩu gạo. Nhưng chính lệnh ngừng xuất khẩu gạo lại là một trong những nguyên nhân góp phần làm cho các cai đầu dài đầu cơ tích trữ làm tăng giá gạo.

Chính sách đưa ra nhưng không lường hết hậu quả khiến cuộc sống của người lao động và nông dân ngày càng lâm vào cảnh khó khăn. Người nghèo phải trả giá nhiều nhất cho các sai lầm chính sách.

7. Các ông lớn làm cho tình hình thêm trầm trọng

Việc Hà Nội và TP.HCM liên tục bị vây hãm giữa muôn trùng vây các lô cốt của các ông lớn ngành xây dựng là một trong những nguyên nhân hàng đầu dẫn đến kẹt xe triền miên. Cảnh tượng này cũng giống như các đại tập đoàn kinh tế nhà nước đầu tư dàn trải hàng trăm nghìn tỉ đồng vào việc kinh doanh bóng đèn, khách sạn, ngân hàng, chứng khoán và bất động sản vậy. Luồng tiền nóng và không hiệu quả này là thủ phạm góp phần vào lạm phát.

Do chạy theo kinh doanh những ngành nghề không thuộc sở trường của mình, các tập đoàn nhà nước đã không chú ý đến việc giảm giá thành sản phẩm, thất thoát điện năng và do đó góp phần làm gia tăng lạm phát. Hoặc “lơ đãng” đến mức bỏ quên hàng chục triệu tấn than, mà đáng lý chúng phải được cung ứng ra thị trường để góp phần giảm giá hàng nguyên liệu sản xuất, thì nguy hiểm thay chúng lại được xuất khẩu lậu vào tay “kẻ khác”. Tội này thật nặng vô cùng!

8. Thiếu bộ óc chỉ huy

Để chống kẹt xe, ngay lập tức ban chỉ đạo thường trực chống kẹt xe được thành lập. Để chống lạm phát, hội đồng tư vấn chính sách tài chính tiền tệ quốc gia cũng đã được thành lập theo. Nhưng khác với các nước, ở ta các hội đồng này được lập ra nhưng không được giao quyền tương xứng mà chỉ dừng lại ở mức tư vấn chung chung.

Rất khó lòng chống được lạm phát nếu không giao cho hội đồng thực quyền “tiền trảm hậu tấu” - như được quyền ra lệnh cho các tập đoàn không được đầu tư tràn lan, ngành ngân hàng không được toa rập với nhau chèn ép khách hàng bằng cách khống chế trần lãi suất - thay vì trình thưa chờ nghiên cứu hoặc im lặng.

9. Cuối cùng: không ai chịu trách nhiệm

Ngành giao thông công chính, các quận huyện liên tục đổ lỗi lẫn nhau về tình trạng kẹt xe ngày càng nghiêm trọng. Ngành tài chính - ngân hàng và các bộ ngành khác cũng kế thừa cách đổ lỗi lẫn nhau về trách nhiệm để lạm phát bùng lên. Rốt cuộc cho đến giờ chẳng có ai là người chịu trách nhiệm. Tất cả đều được qui cho nguyên nhân khách quan, quản lý và dự báo kém.

***

Những minh họa trên đây cho thấy đậm dấu ấn của lối suy nghĩ hời hợt và thiếu trách nhiệm của các cơ quan chức năng trước các biến động kinh tế - xã hội phức tạp của quá trình hội nhập.

Hời hợt đến nỗi tư duy và những giải pháp chống lạm phát của ngành tài chính - ngân hàng cũng không khác gì tư duy và giải pháp chống kẹt xe của ngành giao thông công chính, trong khi các công cụ và giải pháp chống lạm phát đòi hỏi phải nắm vững các qui luật của kinh tế thị trường, và việc truy tìm nguyên nhân của lạm phát khác hoàn toàn với lối tư duy đếm xe trên đường của ngành giao thông công chính. Tư duy như thế có khi lại là nguyên nhân hàng đầu góp phần vào lạm phát tăng tốc thời gian qua.

Những giải pháp cụ thể của các bộ ngành, nhất là ngành tài chính - ngân hàng, vì vậy vẫn còn chưa theo kịp nghị quyết của Bộ Chính trị và chỉ đạo của Thủ tướng trong việc triển khai các giải pháp chống lạm phát, cho dù họ liên tục được ưu ái nhận trách nhiệm giải trình trách nhiệm trước Quốc hội.

GS.TS TRẦN NGỌC THƠ

May 8, 2008

Chủ tịch UBND Hà Nội Phạm Thế Thảo: “Chủ trương đã quyết, sao lại cần thời gian!”

Filed under: Uncategorized — xcafevietnam @ 10:35 pm

Bộ máy mới của Thủ đô sẽ hoạt động vào đầu tháng 7 tới đây, hiện mọi việc đều đã có chuẩn bị và chỉ còn chờ Quốc hội thông qua.

__________________________________________

Gần trung ương, Hà Nội sẽ hạn chế tình trạng chạy chức

- Bộ trưởng có lo ngại khi sáp nhập sẽ lại tạo điều kiện cho chạy chức, chạy quyền?

Bộ trưởng Nội vụ Trần Văn Tuấn: Thực tế một vài địa phương đã xảy ra hiện tượng này. Đối với Hà Nội, tôi chắc sẽ hạn chế, vì báo chí đã đặt vấn đề. Ở đâu chứ như ở Hà Nội, Hà Tây, ngay thủ đô này, mọi việc sẽ phải thận trọng hơn.

- Nguyên Thủ tướng Võ Văn Kiệt nói việc mở rộng này còn theo cảm tính, chưa có cơ sở khoa học. Vậy Bộ Nội vụ và các cơ quan trình đề án giải thích thế nào?

Thực ra thì việc tiến hành đã có về chủ trương từ năm 2000. Bộ Chính trị khóa trước đã giao cho Chính phủ và Chính phủ đã chuẩn bị nhưng chưa có điều kiện trình ở nhiệm kỳ trước. Đến nhiệm kỳ này các đồng chí ở Bộ Xây dựng cũng đã trình 5 phương án, sau chọn dần còn 2 phương án.

Nếu nói là bất ngờ hay gấp quá thì không hẳn, nhưng có thực tế là khi tiến hành sáp nhập chưa đến giai đoạn trình Quốc hội thì chưa có thông tin rộng rãi, nên có thể đồng bào thấy có cái gì đó gấp.

Nếu đã đưa ra xin ý kiến rồi, Quốc hội quyết định rồi mà lại tiến hành chậm thì việc đó cũng sẽ ảnh hưởng một phần tâm lý cán bộ chờ đợi. Thứ hai là ảnh hưởng đến quản lý đất đai. Thứ ba là đăng ký để vào kế hoạch ngân sách phát triển Thủ đô mới cũng đòi hỏi phải có thời điểm phù hợp, nên lộ trình phải tiến hành như vậy.

- Vì sao chúng ta không lấy ý kiến rộng rãi nhân dân thay vì chỉ lấy ý kiến của các cơ quan đại diện?

Ở thể chế chính trị của chúng ta lấy theo dân chủ đại diện, theo luật quy định là phải lấy ý kiến HĐND 4 tỉnh và các địa phương sáp nhập. Còn việc lấy ý kiến nhân dân thì CP cũng đã giao các cơ quan chức năng họp với MTTQ, từ khi lấy ý kiến HĐND thì đồng thời lấy ý kiến rộng rãi nhân dân. Các địa phương có tập hợp lại các ý kiến đóng góp và chính các vị đại biểu HĐND phát biểu là cũng bao gồm ý kiến của dân.

- Vì sao không để thời gian cho Quốc hội thảo luận ở một kỳ, góp ý rồi chỉnh sửa xem xét thông qua ở kỳ tiếp theo? Làm như lần này tạo cảm giác Chính phủ đá quả bóng sang Quốc hội rất gấp?

Trong thực tế, nếu một nhiệm kỳ của Quốc hội họp cách lâu và khi trình Quốc hội để vào lịch trình, Chính phủ đăng ký, UBTVQH với thẩm quyền của mình sắp xếp.

- Như ông nói, chính quyền sẽ do Chủ tịch thành phố sắp xếp?

Theo nguyên tắc của Đảng, Trung ương chỉ sắp xếp bộ máy của thành phố thôi, còn thành phố sẽ sắp xếp các đơn vị cấp dưới của mình. Nhưng tôi nghĩ cái cơ bản sẽ là bộ máy thành phố: sở, ban, ngành, chứ còn các quận, huyện thì cơ bản giữ ổn định.

__________________________________________

Thưa ông, vừa qua nguyên Thủ tướng Võ Văn Kiệt đã có bài phân tích về chủ trương mở rộng Thủ đô Hà Nội, chắc là ông có đọc, vậy ông có bình luận gì không?

Chủ tịch UBND Hà Nội Phạm Thế Thảo: - Mỗi người đều có một ý kiến. Nguyên Thủ tướng là người lãnh đạo mà phải nói là một người lãnh đạo có kinh nghiệm thì những ý kiến của nguyên Thủ tướng đưa ra, tất cả các cơ quan chức năng chắc chắn sẽ có xem xét, phân tích xem cái gì đúng, cái gì không đúng.

Với cương vị là Chủ tịch thành phố - một “kiến trúc sư trưởng” của thủ đô, có nhièu tâm huyết về công tác quy hoạch thủ đô. Vậy ý kiến của ông về việc mở rộng thủ đô thế nào, đã chín muồi chưa?

- Nói về kiến trúc, về nghề nghiệp thì rất dài, rất nhiều ý. Nhưng điều đó còn phụ thuộc năng lực của người kiến trúc sư đó, phụ thuộc vào tầm nhìn đến đâu, để xem ý kiến đó là đúng hay không đúng.

Nghĩa là cần có thêm thời gian để đánh giá về chủ trương mở rộng thủ đô?

- Không, đây là một chủ trương đã quyết rồi thì sao lại cần thời gian. Việc này thành phố cũng đã thống nhất rồi, một chủ trương đã được quyết định thì mình phải thực hiện theo đúng chủ trương đó.

_________________________

Lời bình của độc giả VietnamNet:

Ngô Minh Hưng

Nói như ông Chủ tịch Hà Nội thì “Chủ trương đã quyết còn gì mà đóng góp”.

Độc giả Tống Sơn Lương

Không hiểu ông chủ tịch TP Hà Nội giỏi tới đâu mà trong phát biểu lại “coi thường” Quốc hội đến thế? Nếu nói như ông thì Quốc hội chỉ là bù nhìn, nghị gật làm cảnh “diễn trò” thôi sao? Bác Hồ đã dạy: “Ý Đảng, lòng dân”. Quốc Hội là thể hiện của lòng dân. Dân đồng lòng thì mọi việc mới thành công được.

Độc giả LE MINH

Chúng tôi chưa nhìn thấy cái lợi gì cho đất nước cả. Một thủ đô ngàn năm văn hiến nhưng hiện nay còn tồn tại quá nhiều vấn đề như giao thông, vệ sinh đô thị, ô nhiễm môi trường, tệ nạn xã hội… Có lẽ phải xấu hổ với đồng bào cả nước khi họ tới thăm thủ đô! Hãy nhìn huyện Sóc Sơn xem nhân dân đã được hưởng lợi gì khi về thủ đô? Trình độ quản lý, năng lực cán bộ, cái nhìn dài hạn đều chưa đáp ứng được. Ở đây người ta mong muốn những lợi ích khác mang tính cục bộ riêng tư nhiều hơn là lợi ích chung.

Độc giả Phạm Gia Toàn

Sau khi đọc bài phỏng vấn này tôi thật không biết nói gì nữa, vì Bộ trưởng Nội vụ và Chủ tịch Hà nội có kiểu nói “lấy được” bất chấp phải trái, đúng sai. Với kiểu tư duy này mà làm lãnh đạo thì không biết sẽ đưa đất nước đến đâu?

Độc giả Vũ Hiển

Theo tôi nếu quyết định vội vã không trưng cầu ý kiến nhân dân cả nước về môt quyết sách lớn như mở rộng Hà Nội, chắc chắn chỉ một vài năm sau chính chúng ta lại quay lại thú nhận và phê phán chính mình là “duy ý chí”, là “vội vã”. Nên chăng các cấp có thẩm quyền, đặc biệt là các vị ĐBQH cần thể hiện ý chí, nguyện vọng của nhân dân cả nước chứ không thể vì những lợi ích trươc mắt của thiểu số mà quyền lợi của họ gắn chặt với chủ trương lớn này.

Độc giả Nguyễn Phong

Thủ đô là bộ mặt của một nước vì vậy phải lấy ý kiến rộng rãi của nhân dân chứ không chỉ các đại biểu HĐND. Thực tế hiện nay các đại biểu HĐND chưa thực sự đại diện được cho quyền và lợi ích của người dân. (Các đại biểu HĐND phần lớn là người hoạt động kiêm nhiệm, chỉ đại diện cho lợi ích của lĩnh vực mình phụ trách). Việc lớn như vậy và đã có chủ trương từ lâu sao lại đến phút chót mới trình ra Quốc Hội như là chuyện đã rồi?

Độc giả Nguyen Duong Diem Thu

“nếu trưng cầu dân ý một cách đàng hoàng, tôi tin chắc 90% dân Hà Nội phản đối chủ trương sát nhập chủ quan, cảm tính này. Hà Nội hiện tại còn gặp hàng loạt vấn đề khiến lãnh đạo thành phố bất lực, vậy mà còn tuyên bố sẽ quản lý tốt thành phố rộng gấp nhiều lần.”

Độc giả Nguyễn Ngọc Thanh

“Hà Nội đã từng nhập rồi lại tách nay lại nhập. Lần này, liệu ai sẽ là người quyết định? Chúng ta đang cần Hà Nội to trong phương diện nào: Diện tích, hay văn minh cuộc sống. Nhỏ như hiện nay mà quản lý xây dựng, môi trường, đất đai…mà còn nhiều bất cập thì to về diện tích để làm gì? Chúng ta rất cần một nghiên cứu đầy đủ về mở rộng Thủ đô. Nếu chậm 1 vài năm cũng chưa phải muộn.”

Độc giả Thành Dương

Nói như “ông chủ tịch”: chủ trương cũng đã quyết rồi còn gì mà đóng góp nữa. Nhưng là dân, tôi có một băn khoăn nhỏ là liệu rồi “các bác” có quyết sách (đành rằng là tập thể) nhưng rồi có ai dám đứng ra nhận trách nhiệm sau vài năm nữa (chắc cũng không lâu đâu) về việc làm ngày hôm nay không? Ai sẽ là người dám nhận trách nhiệm ấy?

Liệu “ông chủ tịch” có dám thử đi xe máy vào lúc tan tầm ở các con đường Hà Nội, trên các con đường bị băm nham nhở mà không thầm trách nhà quản lý làm ăn yếu kém. Anh giao thông công chính có dám đi xe bus vào giờ cao điểm?

Và Bộ trưởng Bộ Nội vụ có chắc sẽ giải quyết tốt một bộ máy sẽ được sát nhập trong thời gian tới. Và liệu Chủ tịch Hà Nội có tìm ra nguyên nhân vì sao Hà Nội lại là một trong 6 thành phố bụi nhất thế giới?

Chúng ta không thể đổ cho quá trình đô thị hóa quá nhanh, ý thức người dân quá kém, văn minh không có. Chúng ta có công cụ quản lý nhà nước: công an môi trường có, quy hoạch có, dự báo nhu cầu phát triển có…. Một cuộc chơi chưa đầy 1000 km vuông đã là một cuộc chơi quá tầm, tại sao còn cố vươn tới một TẦM CAO mới mà chắc chắn là quá sức?

Tổng hợp từ nguồn:

1/ http://tuanvietnam.net/vn/thongtindachieu/3681/index.aspx
2/ http://www.tuanvietnam.net//vn/thongtindachieu/3687/index.aspx

Xin chúc mừng Đảng Viên Nguyễn Việt Tiến

Filed under: Uncategorized — xcafevietnam @ 10:15 pm

Ông Nguyễn Việt Tiến được khôi phục Đảng

Ngày 7/5 tại trụ sở Bộ Giao thông, Ủy ban Kiểm tra trung ương đã giao quyết định khôi phục tư cách Đảng viên cho nguyên thứ trưởng Nguyễn Việt Tiến - người vừa được “trắng án” trong vụ PMU 18.

Ngay sau khi được “trắng án”, nguyên thứ trưởng có đơn gửi Bộ trưởng Giao thông Vận tải Hồ Nghĩa Dũng, đề nghị sớm có văn bản báo cáo Thủ tướng quyết định phục hồi công tác cho ông. Cựu thứ trưởng cho rằng mình được hưởng các quyền trên, trước hết là quyền được trở lại làm việc, được tiếp tục công tác phục vụ cho sự phát triển của ngành.

Ngày 15/4, ông Nguyễn Việt Tiến có văn bản gửi Viện trưởng VKSND Tối cao Trần Quốc Vượng đề nghị “báo cáo với Ban Bí thư” về việc cho ông được trở lại sinh hoạt Đảng sau khi không còn bị tạm giam và không bị cơ quan pháp luật truy tố.

Ngày 24/4, Bộ trưởng Hồ Nghĩa Dũng cho biết, ông đã gặp và nghe ông Nguyễn Việt Tiến đề đạt nguyện vọng trở lại làm việc. Bộ sẽ xin ý kiến cấp trên về mức xử lý hành chính với ông Tiến.

Theo Bộ trưởng Chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ Nguyễn Xuân Phúc, sau khi Bộ Giao thông báo cáo, đề xuất mức xử lý ông Tiến, Chính phủ sẽ họp bàn, quyết định.

Tin liên quan

Chuyện đằng sau trang trại của các quan chức PMU18

Những cây cầu “giãn” rất khó hiểu của PMU 18

Những dự án đầy “tai tiếng”

PMU18 nâng khống vô tội vạ 38 cầu ở ĐBSCL

Cuộc tình ngang trái của ông Nguyễn Việt Tiến

TỔNG HỢP NHỮNG SÁCH NHIỄU CỦA CÔNG AN

Filed under: Uncategorized — xcafevietnam @ 11:50 am
Tags:

XUNG QUANH NGÀY RƯỚC ĐUỐC ĐỐI VỚI MỘT SỐ BLOGGER THUỘC NHÓM CLB NHÀ BÁO TỰ DO VÀ NHỮNG NGƯỜI BIỂU TÌNH HÔM 19.1.2008 TRƯỚC NHÀ HÁT TP.HCM

Source: http://blog.360.yahoo.com/blog-FuoEs40yd6RRny_PYSPvm1VnOVpUuw–?cq=1&p=1425

Sài gòn, những ngày cuối tháng 4/2008, trong dịp chuẩn bị đón ngọn đuốc Olympic 2008, những ngày tiếp sau khi Điếu Cày bị bắt vì tội “trốn thuế”.

1. Hồ Điệp (Blogger TrangDem) bị CA quận 6 đến chỗ làm từ trưa ngày 25/4, họ dẫn đi đến 1 khách sạn và lưu giữ cô liên tục đến 14h ngày 30/4 mới thả ra. Tình trạng lưu giữ Hồ Điệp mang tính kỷ lục mặc dù cô vừa có 1 công việc mới tại một công ty có vốn đầu tư nước ngoài. Tổng cộng Hồ Điệp bị giam giữ và thẩm vấn là 5 ngày liên tục.

2. Hoàng Đức Trọng, Sinh năm 1987, sinh viên công nghệ thông tin (Blogger Đông A SG) bị lưu giữ từ 14h ngày 28/4 đến 23h ngày 29/4. Trước đó Trọng bị Công an làm việc liên tục từ ngày sau khi gặp được Điếu Cày vào 18h ngày 21/4:

- 18h ngày 21/4 đến 17h ngày 22/4: Công an giữ Trọng ban đầu với lý do không có CMND, sau họ quy kết Trọng là “cản trở người thi hành công vụ” ra quyết định phạt Trọng 1,5 triệu. Trọng ở lại khu chung cư 57 Phạm Ngọc Thạch lúc 18h có gặp được Điếu Cày trước khi bị dẫn đi, thực tế các nhân viên Công an đã chủ ý xô đẩy Trọng sau lại gán ghép chụp mũ Trọng “cản trở người thi hành công vụ”. Họ thu giữ điện thoại di động, sau đó cho người đến nhà Trọng buộc gia đình phải giao nộp máy tính xách tay của Trọng, họ đe dọa rằng nếu không nộp thì sẽ khám nhà nên ba mẹ Trọng buộc lòng phải đưa ra laptop của Trọng để Công an mang về, đến nay họ vẫn chưa trả lại. Trọng cũng bị buộc phải ký một cam kết rằng sẽ hợp tác với cơ quan an ninh, nhưng Trọng đã từ chối.

- Liên tục từ ngày 23/4 đến 27/4 (ngoại trừ 1 ngày 25/4) Trọng đều bị Công an gọi lên thẩm vấn. Ngày nào cũng phải đến đồn công an từ 8h sáng và về nhà lúc 23h đêm.

- Ngày 28/4 Trọng bị gọi lên lúc 14h, sau đó bị lưu giữ luôn đến 23h ngày 29/4.

1. Anh Vũ Quốc Tú (blogger Uyên Vũ) bị triệu tập lên CA quận 9 vào giữa trưa ngày 24/4 bằng một xe 16 chỗ chở rất nhiều công an, anh được cho về lúc 18h cùng ngày tuy nhiên ngay sau đó anh bị công ty buộc thôi việc vì chủ doanh nghiệp sợ liên lụy. Uyên Vũ sau đó đã đi xa, ngay sau đó Công an đến nhà tìm kiếm anh nhiều lần. Công an phường 2, quận Bình Thạnh kết hợp với PA35 sau khi đến nhà Uyên Vũ liên tục đe dọa cha mẹ già yếu của UV đã bủa đi khắp các gia đình anh em ruột, anh em họ nội ngoại của UV tại Sài gòn và các tỉnh Đồng Nai, Thuận Hải. Họ đã lưu giữ 1 người em họ của UV suốt 2h tại đồn Công an dù người này không biết gì và đang lâm trọng bệnh (suy thận mãn tính).

2. Anh Huỳnh Công Thuận - dân oan từ Vĩnh Long, hiện ở Sài gòn, đã khiếu kiện 29 năm đòi đất, đòi nhà cửa, mồ mả dòng họ - anh Thuận bị bắt đi cùng xe với Uyên Vũ vào ngày 24/4. Qua ngày 28/4 anh bị triệu tập lên CAQ9 rồi bị thu giữ điện thoại di động và lưu giữ tại đó đến 24h đêm ngày 29/4 mới được thả về. Anh cũng liên tục bị thẩm vấn khi ở trong đồn Công an vì một vụ việc mà anh hoàn toàn không liên quan.

3. Anh Phan Thanh Hải – Blogger Anhbasg – bị triệu tập liên tục ngày 23/4, 26/4, Công an Q9 thường đến vào sáng sớm với 1 nhóm đông ập vào nhà để ép buộc anh phải đi. Ngày 28/4 họ triệu tập anh đến đồn CAQ9 từ 13h sau đó thu giữ điện thoại di động và lưu giữ anh tại CAQ9 đến 24h đêm ngày 29/4 mới được cho về. Anhbasg cũng bị thẩm vấn liên tục bởi CAQ9 và PA35.

4. Cô Tạ Phong Tần – blogger Công lý và sự thật – cựu sỹ quan an ninh cấp hàm đại úy cũng bị Công an lưu giữ từ 12h trưa ngày 29/4 cho đến 23h đêm mới được cho về. Trước đó Phong Tần trên đường đi thi đã bị 2 chiếc xe lạ mặt cố tình va quẹt rồi vu khống. Sau đó lại bị Công an giao thông tích cực mang xe chuyên dụng đến chở cả người cả xe về đồn làm thủ tục cả tiếng đồng hồ khiến cô bị lỡ 1 môn thi tốt nghiệp lớp đào tạo Luật sư, phải 6 tháng sau mới có dịp thi lại như vậy.

5. Nữ Đạo diễn Song Chi e ngại tình trạng đàn áp nên đã đi lánh nạn ở Hà nội từ giữa tháng 4, và vừa trở về Sài gòn. Song Chi đã chính thức được Ban giám đốc TFS cho biết: bên an ninh đã đến làm việc với Tổng Giám đốc Đài HTV và Giám đốc hãng phim TFS(Hãng phim truyền hình Tp.HCM) để đề nghị không mời đạo diễn SC cộng tác làm phim nữa! Trước mắt là bộ phim truyện truyền hình dài 36 tập mà Song Chi đã chuẩn bị hơn nửa năm nay sẽ đựơc giao cho một đạo diễn khác!

6. Nhà thơ Bùi Chát sau vài lần bị CA mời gọi cũng phải tránh bằng cách đi lánh nạn ở miền Trung từ vài ngày sát 30/4.

7. Blogger Mr.Thiên Sầu tức Ngô Thanh Tú, những ngày trước đó liên tục bị CA Phường kết hợp với CA PA25 mời lên làm việc và giữ giấy CMND. Riêng ngày 26/4 thì CSKV đến tận phòng trọ để ép buộc anh phải lên phường làm việc, nhưng Tú đã trốn được ra ngoài. Điện thoại liên tục bị gọi từ CAP Tân Hưng, nơi blogger này đang cư ngụ. Trong đêm ngày 26, vào lúc 1h30 thì CAP ập vào chỗ trọ để kiểm tra tạm trú tạm vắng, nhưng sự thật thì xem thử Thiên Sầu đã về chưa. Vì tình hình quá căng thẳng, nên Thiên Sầu cũng đã về tận quê để tránh sự đàn áp từ CA.

Nhà nước Việt nam hiện nay có chủ trương hội nhập với thế giới qua việc ký kết các công ước quốc tế về quyền con người, tham gia tổ chức WTO, trở thành thành viên không thường trực hội đồng bảo an liên hiệp quốc …. Thiết nghĩ, những hành động có tính chất trấn áp, sách nhiễu, đe dọa… trên đây đều không phù hợp với chủ trương đường lối chung, vi phạm quy định pháp luật về quyền tự do dân chủ, quyền tự do báo chí, tự do ngôn luận của công dân Việt nam đã được Hiến pháp ghi nhận.

Đặc biệt nó mang tính chất gần như trả thù đối với những người có ý thức đấu tranh cho chủ quyền đất nước trước ý đồ bành trướng bá quyền của Trung Quốc đối với Việt Nam ta gần đây, làm cho người dân vô cùng khó hiểu, không biết Chính phủ Việt Nam đang đứng về phía người dân Việt Nam hay đứng về phía ai đây ???

Truy tố hình sự với 33 lãnh đạo bưu điện các tỉnh thành là thiết hại rất lớn đối với nguồn nhân sự được đào tạo bài bản và kinh nghiệp của đất nước!!!

Filed under: Uncategorized — xcafevietnam @ 10:18 am

http://www.tienphong.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=121758&ChannelID=12

Trong ngày này, đại diện Tập đoàn Bưu chính viễn thông Việt Nam (VNPT) đã chính thức lên tiếng xin miễn truy tố trách nhiệm hình sự đối với 33 bị cáo, nguyên là lãnh đạo bưu điện các tỉnh thành bị truy tố trong vụ án này với tội danh “Cố ý làm trái…”.

Theo đó, ông Phạm Hoàng Đức, Phó Tổng Giám đốc VNPT, đã cho rằng việc truy tố trách nhiệm hình sự đối với 33 bị cáo nguyên là lãnh đạo bưu điện các tỉnh thành là thiết hại rất lớn đối với nguồn nhân sự được đào tạo bài bản và kinh nghiệp của đất nước.

Do đó những cán bộ này nên được hưởng những chính sách khoan hồng của pháp luật để họ tiếp tục có những cống hiến, đóng góp cho sự phát triển của nghành bưu điện.

Ông Đức tha thiết xin Hội đồng xét xử (HĐXX) xem xét đến các yếu tố được xem là “phép lợi thế” của những bị cáo nguyên là cán bộ này: họ từng được tôi luyện trong chiến tranh giành độc lập dân tộc; được tặng nhiều huân, huy chương vì quá trình đóng góp…

May 7, 2008

Việt Nam là một nơi chỉ biết tiền

Filed under: Uncategorized — xcafevietnam @ 1:10 pm
Tags:

http://www.thewest.com.au/default.aspx?MenuID=49&ContentID=70821
The West 01/05/08. Lê Minh lược dịch
Nguon: www.doi-thoai.com

“Ở Việt Nam nếu bạn không có tiền thì bạn chết”, đó là lời nói của một giám đốc trung tâm giáo dục tại Hà Nội khi giải thích về hệ thống y tế tại Việt Nam. Thật ra thì tôi đã bắt đầu chiêm nghiệm về điều này cũng khá lâu rồi. Đi ngược lên phía bắc đến vùng Sapa lạnh lẽo, tôi bắt gặp 2 cậu bé bên lề đường, cả hai mặc bộ đồ vải thô rách rưới, một cậu không có giầy. Cả hai đều nước mũi chảy lòng thòng, đang rao bán những xâu vòng xuyến nữ trang giả do những bản làng dân tộc gần đó làm ra. Hai cậu bé trông khoảng chừng bốn tuổi.

Liên Bang Xô Viết khi trước là một quốc gia độc đảng, mà trong đó người dân có được một tiêu chuẩn tàm tạm về chỗ ăn ở, nền giáo dục và hệ thống y tế. Chủ nghĩa “Cộng Sản” là gì khi mà những đứa trẻ con chỉ cao chưa được một thước, không có giầy dép mà phải lội bộ một mình lang thang trên đường núi hiểm trở để rao bán hàng kiểu này ư?

Ở Việt Nam, nền giáo dục cho trẻ em ở lứa tuổi từ 6 đến 11 là bắt buộc và được nhà nước tài trợ, nhưng lại chẳng hợp lý cho các trẻ em ở lứa tuổi này. Những gia đình nghèo ở nông thôn Việt Nam chẳng thể nào cho con cái mình theo học tiếp được bởi vì họ phải chi trả hoàn toàn khi con mình lên bậc trung học, cho nên mới có chuyện là nhiều khi cha mẹ phải ngưng việc học của con em mình sớm, để các em có thể phụ giúp gia đình kiếm sống. Ở Sapa, tôi chỉ thấy có một ngôi trường được xây cất với sự giúp đỡ của Oxfam. Việc ghi danh học trên toàn quốc cũng khá cao, tuy nhiên con số các trường cao đẳng và đại học đã gia tăng rất nhiều kể từ năm 2000. Nói như thế có nghĩa là trong hệ thống giáo dục này có những kẻ hở rất lớn khiến nhiều bạn trẻ chui lọt qua được.

Trở lại Hà Nội, khi tôi đang ngồi bên lề đường ăn khoai lang nóng và nhấp tí bia hơi với vị giám đốc trung tâm giáo dục thì có một cô bé bán kẹo cao-su đến chào hàng mời ông. Cô bé nói đùa với ông trước “Không mua à?”, ông nghiêm giọng trả lời “Không mua”. Cô bé liền cười tươi thay cho khuôn mặt nghiêm nghị của ông. Kế đó ông hỏi “Thế, nhà cháu ở đâu?”, thì cô bé lại hỏi và trả lời “Bố mẹ bác đâu rồi?. Họ đều ở dưới quê cả”. Cháu thì sống với chị. Ông lại hỏi cô bé “Thế, cháu là người của băng đảng mafia ở đây à?”. Cô bé cười ngặt nghẽo “Không mà”, còn ông thì quả quyết nói lại “Bác đoán chắc cháu là người của họ”. Nói rồi ông dịu giọng lại và mua 2 thỏi kẹo, rồi đưa cho người bạn dùng. Sau đó ông nói lại cho tôi biết là không phải ông đùa giỡn đâu, mà có thể “Con bé là người của các băng đảng mafia ở đây đấy. Tôi cũng hy vọng là không phải vậy, và mong rằng con bé không bị đưa vào ổ điếm”.

Hà Nội là một thành phố đang lên từng ngày. Hai năm trước thì trên đường phố còn đầy xe đạp. Bây giờ thì xe gắn máy chạy đầy đường, và có thêm nhiều xe tư nhân sánh vai với đội ngũ xe taxi. Tôi không hề thấy bóng dáng người ăn xin trong khu phố cổ, cho nên với tỷ lệ 2% thất nghiệp thì quả là choáng thật!

Bên cạnh những căn nhà cổ Pháp là những căn nhà mới mọc lên, ốm và cao lều nghều 3, 4 hoặc 5 tầng lầu, với ban-công và cửa sổ nhỏ hẹp, và bán buôn ở tầng trệt. Người ta nấu nướng khắp nơi trên đường phố và phục vụ khách hàng bằng những bộ bàn ghế nhựa. Hàng quán mọc lên như nấm và cũng đổ xuống lòng đường vô tội vạ những chất thải.

Khách khứa ăn uống tại các hàng quán này và mua sắm tại các tiệm áo quần ở cạnh bên. Những cô gái trẻ đi giầy cao gót, mặc quần bò, vai đeo giỏ hiệu, mặt đánh phấn lòe loẹt, cuỡi xe gắn máy phóng nhanh trên đường phố.

Các cô cậu choai choai lái xe đánh võng, lạng lách trên đường phố trong khi những người già và các em học sinh thì lái xe đạp và những phụ nữ đầu đội nón lá, đôi vai gánh hàng nặng trĩu. Đó là hình ảnh pha lẫn giữa cái cũ và mới, giữa sự quy cũ và mất trật tự. Đối diện với Viện Bảo tàng Quân đội, ông Lê Nin bước những bước dài trong cái khoảnh sân rộng. Cờ đỏ được giăng khắp mọi nơi và ở đằng kia ông Hồ Chí Minh đang cười với các cháu thiếu nhi. Cái câu nghe quen thuộc nhất tại các viện bảo tàng là “Cuộc chiến đấu giành độc lập trường kỳ gian khổ của nhân dân Việt Nam nhất định thắng lợi”. Tại một quảng trường, những bức tượng người lính ôm bom, hoặc bồng súng đứng nghiêm, đôi mắt hướng về phía chân trời xa, như thể đang ở trong tư thế sẵn sàng chờ đợi quân xâm lược Pháp, Mỹ hoặc Trung Quốc trở lại.

Hầu như tất cả các bác tài taxi đều có cách “chém” đẹp khách nhưng lại rất tiếu lâm nếu gặp khách biết mặc cả. Không thể tin vào đồng hồ tính tiền được. Bạn phải ngã giá trước khi bước lên xe.

Thật ra thế giới các bác tài taxi có thể được xem là một thế giới vi mô của nền kinh tế, mà lúc nào cũng là: sự cạnh tranh ghê gớm trong công việc và khuynh hướng tìm cách lừa đảo khách, nhưng căn bản lại không phải là một sự gian manh. Và câu trả lời lúc nào cũng là “làm ăn là thế đấy”.

Công việc làm ăn ở Việt Nam là vậy đấy. Những ngành xuất khẩu mũi nhọn như gạo, cafe, trà, cao su và hải sản vẫn là chính, trong khi ngành sản xuất và dầu thô cùng với du lịch cũng đang tăng trưởng và đem lại khá nhiều ngoại tệ.

Người ta dễ dàng nhận ra sắc thái của một nền kinh tế tại các thành phố qua hình ảnh các đường phố nhộn nhịp buôn bán, các bác tài taxi giành khách và các người gánh hàng rong, cho đến các tiệm bán quần áo đắt tiền, các tấm panô quảng cáo đầu tư rầm rộ. Với sự giao thương 2 chiều đang trên đà tăng mạnh, Việt Nam là một trong những nền kinh tế mở rộng của Á Châu.

Cuộc chiến hơn 30 năm đã tàn phá nặng nề nền kinh tế Việt Nam.

Sau 1975 nhà nước cộng sản này đã thực hiện chính sách tập trung và quốc hữu hóa các nông trang, nhà máy hãng xưởng vốn liếng của nền kinh tế tư bản, và nuôi một bộ máy hành chánh khổng lồ. Kinh tế trì trệ vì quản lý yếu kém và tham nhũng, hệ thống hạ tầng cơ sở lạc hậu và kém năng suất.

Cuộc phong tỏa kinh tế của Hoa Kỳ và các nước Âu Châu làm cho nền kinh tế kiệt quệ, nhất là sau khi khối Xô Viết sụp đổ vào cuối thập niên 80s.

Năm 1986, Đại hội Đảng lần thứ 6 đã đưa ra chính sách cải tổ nền kinh tế mà thường được gọi là “Đổi Mới”. Quyền tư hữu được khuyến khích và Việt Nam đã đạt được mức tăng trưởng GDP là 7 - 8% cho 3 năm liền kể từ năm 1990.

Đầu tư ngoại quốc tăng gấp 3 lần và mức tiết kiệm nội địa cũng tăng gấp 4 lần kể từ khi có “Đổi Mới”. Có đầu tư nước ngoài vào, thì cũng kéo theo những cám dỗ khác.
Theo tờ báo tiếng Anh Vietnam News, một quan chức nhà nước bị phạt 20 năm tù vì tội nhân hối lộ US$75,000 từ một nhà đầu tư Nam Hàn. Một vị thông dịch viên, vì hứa hẹn giảm giá $2,000 đã bị phạt 12 năm tù.

Ở Sapa, có một cô bé tên Xi, là người Hmông, đã chỉ đường cho chúng tôi. Chúng tôi bò lên sườn đồi và bên dưới thung lũng ở phía bên kia là một ngôi trường bé nhỏ. Tiếng ca hát của bọn trẻ bên trong sân vọng lại từ xa, vút lên các tầng mây bao phủ ngọn đồi.

Cô bé hướng dẫn viên ở độ tuổi 16, trông sáng sủa và có thể nói rõ được 3 thứ tiếng, nhưng lại không biết viết biết đọc.

Cô đưa chúng tôi về nhà và có gặp cha và một người anh của cô. Ngồi bên cạnh đống lửa, xem Cha và anh trai của Xi san sẻ ống điếu, tôi tự hỏi một người mù như anh trai của cô đang sống ở nơi đây, có được cơ hội gì trong cái nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa này. Người anh trai kia của cô là một một linh mục Công giáo.

Tay giám đốc trung tâm giáo dục nọ làm đám cưới và có mời tôi đến dự tiệc cưới tổ chức tại một phòng nhảy của một khách sạn sang trọng bậc nhất tại Hà Nội.

Tiệc cưới rình rang y như là của một tay găng-tơ nào đó, có đủ máy phun khói, tượng điêu khắc bằng nước đá, một thác rượu sâm banh, một khẩu súng bắn pháo giây và một dàn nhạc công người Phi phục vụ thực khách. Bước lên lầu nhìn ra ban-công, cách đó không xa là một khu nghỉ mát và cách mặt nước 200 thước là khu ổ chuột với cơ man nào là lều lán, nhà tạm bợ.

Cũng đừng ngạc nhiên quá vì đây của cuộc “Đổi Mới”. Hãy nhìn sang phía đông Los Angeles, là nơi một số người sống trong những ổ chuột, trong khi cách đó không xa là khu sang trọng Beverly Hills.

Vì được nghe nói nhiều về cái đẹp của Vịnh Hạ Long, tôi đã thử đến đó xem sao. Chúng tôi không có vé hay biên nhận, nhưng người tổ chức cũng tin lời chúng tôi vì chúng tôi đã trả tiền cho một công ty bạn của họ, thế là chúng tôi lên ghe. Chiêc ghe hỏng máy nhưng trong vòng 1 tiếng đồng hồ chúng tôi được chuyển qua chiếc khác để đi tiếp.

Ở Việt Nam hình như cái lẽ tự nhiên và sự sáng tạo lúc nào cũng được tận dụng triệt để.

Trên đường trở về, tôi tự nghĩ miên man rằng người ta chắc sẽ làm được thôi. Đi từ nền kinh tế tập trung qua một nền kinh tế mà trong đó cho phép triệt hạ lẫn nhau, thì cũng chẳng phải là điều gì ghê gớm cả, nhưng chưa xảy ra theo kiểu tham nhũng tồi tệ dưới thời Liên Bang Xô Viết. Với lòng quyết tâm, cần cù siêng năng và tự chủ cao, người dân ở đây rồi cũng sẽ lấy thăng bằng lại được và tiến tới phía trước. Tay giám đốc nọ nói với tôi, trong khi tất cả các đảng phái khác đều bị cấm thì chỉ có 10% dân biểu quốc hội là những vị không có đảng tịch.

Dầu sao con số này cũng còn cao nếu đem so sánh với Singapore, và cũng là điểm dừng chân kế tiếp của tôi. Đảo quốc này tuy thiếu “dân chủ” nhưng lại ít bị quốc tế chỉ trích.

Tự do trong làm ăn là phương cách hữu hiệu nhất cho nền kinh tế, nhưng nếu không có kèm theo tự do chính trị thì chẳng bao lâu sau người dân sẽ tự hỏi có cái này mà không có cái kia thì có ích gì đây.

Càng có nhiều người Việt Nam mong mỏi một cuộc sống tốt đẹp hơn cho họ và con cái, thì chính họ sẽ trở thành một lực lượng đối đầu với nhà nước độc đảng này, và không có gì có thể ngăn chận được họ.

May 5, 2008

Mọi chuyện đều không có gì là ngạc nhiên!

Filed under: Uncategorized — xcafevietnam @ 10:17 pm
Tags:

Nguồn: Song Chi’s blog

Vừa về lại Sai Gon sau những ngày đi… “nghỉ ngơi”. Đến hãng phim TFS và được Ban giám đốc (BGĐ) hãng chính thức thông báo rằng bên an ninh đã đến làm việc với Tổng Giám Đốc Đài và Ban GĐ hãng phim để đề nghị không tiếp tục mời đạo diễn Song Chi cộng tác nữa, với lý do… “có vấn đề về chính trị, phức tạp về mặt tư tưởng v.v và v.v ”. Vậy là toàn bộ công việc chuẩn bị hơn nửa năm nay của tôi cho bộ phim truyện truyền hình dài 36 tập dự tính có thể bấm máy vào khoảng tháng 7 tới đã bị ngừng lại và bộ phim sẽ được chuyển giao cho một đạo diễn khác!

Không những thế, có lẽ từ bây giờ trở đi, một khi các anh an ninh đã nói như thế thì chắc chắn TFS hay các đài khác cũng không dám mời một đạo diễn “có vấn đề về chính trị” làm phim nữa. Và nếu các hãng phim tư nhân có mời tôi thì cũng sẽ có một cú điện thoại nào đó can thiệp ngay. Không bao giờ có văn bản chính thức, chỉ có những lệnh miệng nhưng chỉ cần một cái lệnh miệng như thế là đủ để cho mọi thứ “đâu vào đó”ngay.

Được biết, bên an ninh đã mang theo một sấp hồ sơ bài viết của tôi và nói rằng tôi đã viết bài cho các trang web phản động, trả lời báo đài nước ngoài, có mối liên hệ với các phần tử phản động… gì đó. Tôi nói với Giám Đốc hãng phim rằng thật ra từ trước tới giờ, toàn bộ những việc mà tôi đã làm chỉ là có mặt trong cuộc biểu tình phản đối Trung Quốc vụ Trường Sa Hoàng Sa vào ngày 19.1.2008 trước cửa Nhà hát Thành phố và viết một số bài bày tỏ những suy nghĩ trước tình hình chính trị - xã hội của đất nước trên blog của mình. Blog của tôi để tên thật, công khai, không ẩn danh, không dấu diếm gì cả, ai cũng có thể vào đó đọc và ai cũng có thể copy bài mang đi đâu đó là điều mà tôi không thể kiểm soát được, chứ cá nhân tôi thì không gửi bài đi đâu cả. Cũng chả ai xin phép tôi khi họ đăng lại bài của tôi ở nơi khác, chỉ trừ duy nhất một lần với trường hợp tạp chí da màu là có liên hệ với tôi để xin đăng lại bài tôi viết kể lại việc bị công an giữ một ngày khi đi biểu tình vào ngày 19.1 đó, thế thôi. Mà xưa nay blog là vậy, thậm chí trên các trang báo mạng, chuyện đăng lại bài ở các trang khác hoặc dẫn đường link bài vở từ các nguồn khác là chuyện hết sức bình thường, hiếm khi nào có xin phép tác giả lắm. Về chuyện tôi trả lời trên báo đài nước ngoài, thì từ trước cho đến giờ phút này cũng không hề có, còn từ đây về sau thì tôi không biết! Và cuối cùng, chuyện liên hệ với các phần tử phức tạp là những ai, là những người bạn trong giới văn nghệ, một số blogger… chăng? Như vậy chắc lần sau Nhà Nước phải cho chúng tôi biết ai là những phần tử phức tạp để chúng tôi tránh, mà nếu ai cũng vì một số bài viết bày tỏ quan điểm của mình trên các blog hoặc trên đâu đó hoặc có tham gia biểu tình chống Trung Quốc đều trở thành bọn xấu, phần tử phản động… thì nguy quá.

Ở đây lại nhắc đến khái niệm “bình thường” và “bất bình thường” mà tôi đã nói đến trong entry trước. Có những điều là hết sức bình thường và được phép trong những quốc gia khác nhưng lại trở thành chuyện lớn và không được phép ở nước mình, từ chuyện biểu tình ôn hòa (thậm chí ngay khi để phản đối một quốc gia khác có những hành động xâm chiếm đất nước chứ chưa dám nói đến biểu tình phản đối chính phủ VN về một chính sách nào đó!) cho đến việc bày tỏ những suy nghĩ, bày tỏ một thái độ chính trị (cần phải phân biệt thái độ và hành động chính trị) trước những vấn đề của đất nước. Tất cả đều sẽ được nâng lên và quy kết thành chuyện lớn cả.

Và suy cho cùng thì cũng chẳng có gì là ngạc nhiên - vì chúng ta đang sống ở Việt Nam, nơi mọi chuyện đều có thể xảy ra. Không kể đến thời Nhân văn Giai phẩm khi mà một số văn nghệ sĩ như Trần Dần; Lê Đạt, Hoàng Cầm, Hữu Loan, Phùng Quán… đã phải trả giá cho sự dám lên tiếng của họ bằng cả một đời người và đời văn phải “ở bên lề”, “chìm trong bóng tối”… hay thời của nhà văn Vũ Thư Hiên, Dương Thu Hương… cũng phải trả giá cả một đời; ngay trong thập niên 80 thôi, nhà thơ Hoàng Hưng chỉ vì có giữ cuốn thơ Hoàng Cầm vào thời điểm đó và có làm một số bài thơ không được “đúng đường lối” đã phải bị 3 năm tù giam từ 82-85 chẳng hạn…

Trong những ngày vừa qua, nhất là trong tháng 4, để bảo đảm an toàn cho lễ rước đuốc Olympic Bắc Kinh 2008 ngang qua Sài Gòn, cả một mạng lưới công an, an ninh VN đã được huy động tối đa, trong đó có việc kiểm soát, khống chế, trấn áp tất cả những sinh viên, văn nghệ sĩ, blogger… nào đã từng có thái độ phản ứng về vụ Trung Quốc xâm chiếm Hoàng Sa Trường Sa hoặc phản đối lễ rước đuốc Olympic qua Sài Gòn hoặc có những quan điểm không “vừa tai” chính quyền. Nhẹ nhất là “mời” lên cơ quan công an ngồi từ 12 tiếng, 24 tiếng, 30 tiếng trước ngày rước đuốc cho đến khi xong lễ thì ra, nặng hơn thì đi tới đi lui “làm việc” vài lần, giữ lâu ngày hơn, hoặc làm cho mất việc… Một số nhóm blogger bị xách nhiễu, trấn áp khá nặng như nhóm x-café ở SG, nhóm CLBNBTD ở Sài Gòn, nhóm Thanh Niên Lạc Việt… Và trong số đó phải kể đến blogger Điếu Cày (tức Hoàng Hải) của nhóm CLBNBTD vừa bị bắt là lập tức đã có mấy bài báo buộc tội, bêu riếu đủ điều về nhân cách, đời tư… mặc dù theo pháp luật, người nào chưa bị tòa xét xử thì vẫn chưa được coi là phạm tội và ngay cả nếu có phạm tội “trốn thuế” như báo đưa ra thì cũng chả có lý do gì để lôi đời tư người đó ra mà bêu riếu, chưa kể là có đúng như vậy hay không nữa.

Nhưng… suy cho cùng thì cũng chả có gì để ngạc nhiên - vì chúng ta đang sống ở Việt Nam, nơi mọi chuyện đều có thể xảy ra!

Next Page »

Blog at WordPress.com.