Xcafevietnam’s Weblog

May 8, 2008

TỔNG HỢP NHỮNG SÁCH NHIỄU CỦA CÔNG AN

Filed under: Uncategorized — xcafevietnam @ 11:50 am
Tags:

XUNG QUANH NGÀY RƯỚC ĐUỐC ĐỐI VỚI MỘT SỐ BLOGGER THUỘC NHÓM CLB NHÀ BÁO TỰ DO VÀ NHỮNG NGƯỜI BIỂU TÌNH HÔM 19.1.2008 TRƯỚC NHÀ HÁT TP.HCM

Source: http://blog.360.yahoo.com/blog-FuoEs40yd6RRny_PYSPvm1VnOVpUuw–?cq=1&p=1425

Sài gòn, những ngày cuối tháng 4/2008, trong dịp chuẩn bị đón ngọn đuốc Olympic 2008, những ngày tiếp sau khi Điếu Cày bị bắt vì tội “trốn thuế”.

1. Hồ Điệp (Blogger TrangDem) bị CA quận 6 đến chỗ làm từ trưa ngày 25/4, họ dẫn đi đến 1 khách sạn và lưu giữ cô liên tục đến 14h ngày 30/4 mới thả ra. Tình trạng lưu giữ Hồ Điệp mang tính kỷ lục mặc dù cô vừa có 1 công việc mới tại một công ty có vốn đầu tư nước ngoài. Tổng cộng Hồ Điệp bị giam giữ và thẩm vấn là 5 ngày liên tục.

2. Hoàng Đức Trọng, Sinh năm 1987, sinh viên công nghệ thông tin (Blogger Đông A SG) bị lưu giữ từ 14h ngày 28/4 đến 23h ngày 29/4. Trước đó Trọng bị Công an làm việc liên tục từ ngày sau khi gặp được Điếu Cày vào 18h ngày 21/4:

- 18h ngày 21/4 đến 17h ngày 22/4: Công an giữ Trọng ban đầu với lý do không có CMND, sau họ quy kết Trọng là “cản trở người thi hành công vụ” ra quyết định phạt Trọng 1,5 triệu. Trọng ở lại khu chung cư 57 Phạm Ngọc Thạch lúc 18h có gặp được Điếu Cày trước khi bị dẫn đi, thực tế các nhân viên Công an đã chủ ý xô đẩy Trọng sau lại gán ghép chụp mũ Trọng “cản trở người thi hành công vụ”. Họ thu giữ điện thoại di động, sau đó cho người đến nhà Trọng buộc gia đình phải giao nộp máy tính xách tay của Trọng, họ đe dọa rằng nếu không nộp thì sẽ khám nhà nên ba mẹ Trọng buộc lòng phải đưa ra laptop của Trọng để Công an mang về, đến nay họ vẫn chưa trả lại. Trọng cũng bị buộc phải ký một cam kết rằng sẽ hợp tác với cơ quan an ninh, nhưng Trọng đã từ chối.

- Liên tục từ ngày 23/4 đến 27/4 (ngoại trừ 1 ngày 25/4) Trọng đều bị Công an gọi lên thẩm vấn. Ngày nào cũng phải đến đồn công an từ 8h sáng và về nhà lúc 23h đêm.

- Ngày 28/4 Trọng bị gọi lên lúc 14h, sau đó bị lưu giữ luôn đến 23h ngày 29/4.

1. Anh Vũ Quốc Tú (blogger Uyên Vũ) bị triệu tập lên CA quận 9 vào giữa trưa ngày 24/4 bằng một xe 16 chỗ chở rất nhiều công an, anh được cho về lúc 18h cùng ngày tuy nhiên ngay sau đó anh bị công ty buộc thôi việc vì chủ doanh nghiệp sợ liên lụy. Uyên Vũ sau đó đã đi xa, ngay sau đó Công an đến nhà tìm kiếm anh nhiều lần. Công an phường 2, quận Bình Thạnh kết hợp với PA35 sau khi đến nhà Uyên Vũ liên tục đe dọa cha mẹ già yếu của UV đã bủa đi khắp các gia đình anh em ruột, anh em họ nội ngoại của UV tại Sài gòn và các tỉnh Đồng Nai, Thuận Hải. Họ đã lưu giữ 1 người em họ của UV suốt 2h tại đồn Công an dù người này không biết gì và đang lâm trọng bệnh (suy thận mãn tính).

2. Anh Huỳnh Công Thuận – dân oan từ Vĩnh Long, hiện ở Sài gòn, đã khiếu kiện 29 năm đòi đất, đòi nhà cửa, mồ mả dòng họ – anh Thuận bị bắt đi cùng xe với Uyên Vũ vào ngày 24/4. Qua ngày 28/4 anh bị triệu tập lên CAQ9 rồi bị thu giữ điện thoại di động và lưu giữ tại đó đến 24h đêm ngày 29/4 mới được thả về. Anh cũng liên tục bị thẩm vấn khi ở trong đồn Công an vì một vụ việc mà anh hoàn toàn không liên quan.

3. Anh Phan Thanh Hải – Blogger Anhbasg – bị triệu tập liên tục ngày 23/4, 26/4, Công an Q9 thường đến vào sáng sớm với 1 nhóm đông ập vào nhà để ép buộc anh phải đi. Ngày 28/4 họ triệu tập anh đến đồn CAQ9 từ 13h sau đó thu giữ điện thoại di động và lưu giữ anh tại CAQ9 đến 24h đêm ngày 29/4 mới được cho về. Anhbasg cũng bị thẩm vấn liên tục bởi CAQ9 và PA35.

4. Cô Tạ Phong Tần – blogger Công lý và sự thật – cựu sỹ quan an ninh cấp hàm đại úy cũng bị Công an lưu giữ từ 12h trưa ngày 29/4 cho đến 23h đêm mới được cho về. Trước đó Phong Tần trên đường đi thi đã bị 2 chiếc xe lạ mặt cố tình va quẹt rồi vu khống. Sau đó lại bị Công an giao thông tích cực mang xe chuyên dụng đến chở cả người cả xe về đồn làm thủ tục cả tiếng đồng hồ khiến cô bị lỡ 1 môn thi tốt nghiệp lớp đào tạo Luật sư, phải 6 tháng sau mới có dịp thi lại như vậy.

5. Nữ Đạo diễn Song Chi e ngại tình trạng đàn áp nên đã đi lánh nạn ở Hà nội từ giữa tháng 4, và vừa trở về Sài gòn. Song Chi đã chính thức được Ban giám đốc TFS cho biết: bên an ninh đã đến làm việc với Tổng Giám đốc Đài HTV và Giám đốc hãng phim TFS(Hãng phim truyền hình Tp.HCM) để đề nghị không mời đạo diễn SC cộng tác làm phim nữa! Trước mắt là bộ phim truyện truyền hình dài 36 tập mà Song Chi đã chuẩn bị hơn nửa năm nay sẽ đựơc giao cho một đạo diễn khác!

6. Nhà thơ Bùi Chát sau vài lần bị CA mời gọi cũng phải tránh bằng cách đi lánh nạn ở miền Trung từ vài ngày sát 30/4.

7. Blogger Mr.Thiên Sầu tức Ngô Thanh Tú, những ngày trước đó liên tục bị CA Phường kết hợp với CA PA25 mời lên làm việc và giữ giấy CMND. Riêng ngày 26/4 thì CSKV đến tận phòng trọ để ép buộc anh phải lên phường làm việc, nhưng Tú đã trốn được ra ngoài. Điện thoại liên tục bị gọi từ CAP Tân Hưng, nơi blogger này đang cư ngụ. Trong đêm ngày 26, vào lúc 1h30 thì CAP ập vào chỗ trọ để kiểm tra tạm trú tạm vắng, nhưng sự thật thì xem thử Thiên Sầu đã về chưa. Vì tình hình quá căng thẳng, nên Thiên Sầu cũng đã về tận quê để tránh sự đàn áp từ CA.

Nhà nước Việt nam hiện nay có chủ trương hội nhập với thế giới qua việc ký kết các công ước quốc tế về quyền con người, tham gia tổ chức WTO, trở thành thành viên không thường trực hội đồng bảo an liên hiệp quốc …. Thiết nghĩ, những hành động có tính chất trấn áp, sách nhiễu, đe dọa… trên đây đều không phù hợp với chủ trương đường lối chung, vi phạm quy định pháp luật về quyền tự do dân chủ, quyền tự do báo chí, tự do ngôn luận của công dân Việt nam đã được Hiến pháp ghi nhận.

Đặc biệt nó mang tính chất gần như trả thù đối với những người có ý thức đấu tranh cho chủ quyền đất nước trước ý đồ bành trướng bá quyền của Trung Quốc đối với Việt Nam ta gần đây, làm cho người dân vô cùng khó hiểu, không biết Chính phủ Việt Nam đang đứng về phía người dân Việt Nam hay đứng về phía ai đây ???

Truy tố hình sự với 33 lãnh đạo bưu điện các tỉnh thành là thiết hại rất lớn đối với nguồn nhân sự được đào tạo bài bản và kinh nghiệp của đất nước!!!

Filed under: Uncategorized — xcafevietnam @ 10:18 am

http://www.tienphong.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=121758&ChannelID=12

Trong ngày này, đại diện Tập đoàn Bưu chính viễn thông Việt Nam (VNPT) đã chính thức lên tiếng xin miễn truy tố trách nhiệm hình sự đối với 33 bị cáo, nguyên là lãnh đạo bưu điện các tỉnh thành bị truy tố trong vụ án này với tội danh “Cố ý làm trái…”.

Theo đó, ông Phạm Hoàng Đức, Phó Tổng Giám đốc VNPT, đã cho rằng việc truy tố trách nhiệm hình sự đối với 33 bị cáo nguyên là lãnh đạo bưu điện các tỉnh thành là thiết hại rất lớn đối với nguồn nhân sự được đào tạo bài bản và kinh nghiệp của đất nước.

Do đó những cán bộ này nên được hưởng những chính sách khoan hồng của pháp luật để họ tiếp tục có những cống hiến, đóng góp cho sự phát triển của nghành bưu điện.

Ông Đức tha thiết xin Hội đồng xét xử (HĐXX) xem xét đến các yếu tố được xem là “phép lợi thế” của những bị cáo nguyên là cán bộ này: họ từng được tôi luyện trong chiến tranh giành độc lập dân tộc; được tặng nhiều huân, huy chương vì quá trình đóng góp…

May 7, 2008

Việt Nam là một nơi chỉ biết tiền

Filed under: Uncategorized — xcafevietnam @ 1:10 pm
Tags:

http://www.thewest.com.au/default.aspx?MenuID=49&ContentID=70821
The West 01/05/08. Lê Minh lược dịch
Nguon: www.doi-thoai.com

“Ở Việt Nam nếu bạn không có tiền thì bạn chết”, đó là lời nói của một giám đốc trung tâm giáo dục tại Hà Nội khi giải thích về hệ thống y tế tại Việt Nam. Thật ra thì tôi đã bắt đầu chiêm nghiệm về điều này cũng khá lâu rồi. Đi ngược lên phía bắc đến vùng Sapa lạnh lẽo, tôi bắt gặp 2 cậu bé bên lề đường, cả hai mặc bộ đồ vải thô rách rưới, một cậu không có giầy. Cả hai đều nước mũi chảy lòng thòng, đang rao bán những xâu vòng xuyến nữ trang giả do những bản làng dân tộc gần đó làm ra. Hai cậu bé trông khoảng chừng bốn tuổi.

Liên Bang Xô Viết khi trước là một quốc gia độc đảng, mà trong đó người dân có được một tiêu chuẩn tàm tạm về chỗ ăn ở, nền giáo dục và hệ thống y tế. Chủ nghĩa “Cộng Sản” là gì khi mà những đứa trẻ con chỉ cao chưa được một thước, không có giầy dép mà phải lội bộ một mình lang thang trên đường núi hiểm trở để rao bán hàng kiểu này ư?

Ở Việt Nam, nền giáo dục cho trẻ em ở lứa tuổi từ 6 đến 11 là bắt buộc và được nhà nước tài trợ, nhưng lại chẳng hợp lý cho các trẻ em ở lứa tuổi này. Những gia đình nghèo ở nông thôn Việt Nam chẳng thể nào cho con cái mình theo học tiếp được bởi vì họ phải chi trả hoàn toàn khi con mình lên bậc trung học, cho nên mới có chuyện là nhiều khi cha mẹ phải ngưng việc học của con em mình sớm, để các em có thể phụ giúp gia đình kiếm sống. Ở Sapa, tôi chỉ thấy có một ngôi trường được xây cất với sự giúp đỡ của Oxfam. Việc ghi danh học trên toàn quốc cũng khá cao, tuy nhiên con số các trường cao đẳng và đại học đã gia tăng rất nhiều kể từ năm 2000. Nói như thế có nghĩa là trong hệ thống giáo dục này có những kẻ hở rất lớn khiến nhiều bạn trẻ chui lọt qua được.

Trở lại Hà Nội, khi tôi đang ngồi bên lề đường ăn khoai lang nóng và nhấp tí bia hơi với vị giám đốc trung tâm giáo dục thì có một cô bé bán kẹo cao-su đến chào hàng mời ông. Cô bé nói đùa với ông trước “Không mua à?”, ông nghiêm giọng trả lời “Không mua”. Cô bé liền cười tươi thay cho khuôn mặt nghiêm nghị của ông. Kế đó ông hỏi “Thế, nhà cháu ở đâu?”, thì cô bé lại hỏi và trả lời “Bố mẹ bác đâu rồi?. Họ đều ở dưới quê cả”. Cháu thì sống với chị. Ông lại hỏi cô bé “Thế, cháu là người của băng đảng mafia ở đây à?”. Cô bé cười ngặt nghẽo “Không mà”, còn ông thì quả quyết nói lại “Bác đoán chắc cháu là người của họ”. Nói rồi ông dịu giọng lại và mua 2 thỏi kẹo, rồi đưa cho người bạn dùng. Sau đó ông nói lại cho tôi biết là không phải ông đùa giỡn đâu, mà có thể “Con bé là người của các băng đảng mafia ở đây đấy. Tôi cũng hy vọng là không phải vậy, và mong rằng con bé không bị đưa vào ổ điếm”.

Hà Nội là một thành phố đang lên từng ngày. Hai năm trước thì trên đường phố còn đầy xe đạp. Bây giờ thì xe gắn máy chạy đầy đường, và có thêm nhiều xe tư nhân sánh vai với đội ngũ xe taxi. Tôi không hề thấy bóng dáng người ăn xin trong khu phố cổ, cho nên với tỷ lệ 2% thất nghiệp thì quả là choáng thật!

Bên cạnh những căn nhà cổ Pháp là những căn nhà mới mọc lên, ốm và cao lều nghều 3, 4 hoặc 5 tầng lầu, với ban-công và cửa sổ nhỏ hẹp, và bán buôn ở tầng trệt. Người ta nấu nướng khắp nơi trên đường phố và phục vụ khách hàng bằng những bộ bàn ghế nhựa. Hàng quán mọc lên như nấm và cũng đổ xuống lòng đường vô tội vạ những chất thải.

Khách khứa ăn uống tại các hàng quán này và mua sắm tại các tiệm áo quần ở cạnh bên. Những cô gái trẻ đi giầy cao gót, mặc quần bò, vai đeo giỏ hiệu, mặt đánh phấn lòe loẹt, cuỡi xe gắn máy phóng nhanh trên đường phố.

Các cô cậu choai choai lái xe đánh võng, lạng lách trên đường phố trong khi những người già và các em học sinh thì lái xe đạp và những phụ nữ đầu đội nón lá, đôi vai gánh hàng nặng trĩu. Đó là hình ảnh pha lẫn giữa cái cũ và mới, giữa sự quy cũ và mất trật tự. Đối diện với Viện Bảo tàng Quân đội, ông Lê Nin bước những bước dài trong cái khoảnh sân rộng. Cờ đỏ được giăng khắp mọi nơi và ở đằng kia ông Hồ Chí Minh đang cười với các cháu thiếu nhi. Cái câu nghe quen thuộc nhất tại các viện bảo tàng là “Cuộc chiến đấu giành độc lập trường kỳ gian khổ của nhân dân Việt Nam nhất định thắng lợi”. Tại một quảng trường, những bức tượng người lính ôm bom, hoặc bồng súng đứng nghiêm, đôi mắt hướng về phía chân trời xa, như thể đang ở trong tư thế sẵn sàng chờ đợi quân xâm lược Pháp, Mỹ hoặc Trung Quốc trở lại.

Hầu như tất cả các bác tài taxi đều có cách “chém” đẹp khách nhưng lại rất tiếu lâm nếu gặp khách biết mặc cả. Không thể tin vào đồng hồ tính tiền được. Bạn phải ngã giá trước khi bước lên xe.

Thật ra thế giới các bác tài taxi có thể được xem là một thế giới vi mô của nền kinh tế, mà lúc nào cũng là: sự cạnh tranh ghê gớm trong công việc và khuynh hướng tìm cách lừa đảo khách, nhưng căn bản lại không phải là một sự gian manh. Và câu trả lời lúc nào cũng là “làm ăn là thế đấy”.

Công việc làm ăn ở Việt Nam là vậy đấy. Những ngành xuất khẩu mũi nhọn như gạo, cafe, trà, cao su và hải sản vẫn là chính, trong khi ngành sản xuất và dầu thô cùng với du lịch cũng đang tăng trưởng và đem lại khá nhiều ngoại tệ.

Người ta dễ dàng nhận ra sắc thái của một nền kinh tế tại các thành phố qua hình ảnh các đường phố nhộn nhịp buôn bán, các bác tài taxi giành khách và các người gánh hàng rong, cho đến các tiệm bán quần áo đắt tiền, các tấm panô quảng cáo đầu tư rầm rộ. Với sự giao thương 2 chiều đang trên đà tăng mạnh, Việt Nam là một trong những nền kinh tế mở rộng của Á Châu.

Cuộc chiến hơn 30 năm đã tàn phá nặng nề nền kinh tế Việt Nam.

Sau 1975 nhà nước cộng sản này đã thực hiện chính sách tập trung và quốc hữu hóa các nông trang, nhà máy hãng xưởng vốn liếng của nền kinh tế tư bản, và nuôi một bộ máy hành chánh khổng lồ. Kinh tế trì trệ vì quản lý yếu kém và tham nhũng, hệ thống hạ tầng cơ sở lạc hậu và kém năng suất.

Cuộc phong tỏa kinh tế của Hoa Kỳ và các nước Âu Châu làm cho nền kinh tế kiệt quệ, nhất là sau khi khối Xô Viết sụp đổ vào cuối thập niên 80s.

Năm 1986, Đại hội Đảng lần thứ 6 đã đưa ra chính sách cải tổ nền kinh tế mà thường được gọi là “Đổi Mới”. Quyền tư hữu được khuyến khích và Việt Nam đã đạt được mức tăng trưởng GDP là 7 – 8% cho 3 năm liền kể từ năm 1990.

Đầu tư ngoại quốc tăng gấp 3 lần và mức tiết kiệm nội địa cũng tăng gấp 4 lần kể từ khi có “Đổi Mới”. Có đầu tư nước ngoài vào, thì cũng kéo theo những cám dỗ khác.
Theo tờ báo tiếng Anh Vietnam News, một quan chức nhà nước bị phạt 20 năm tù vì tội nhân hối lộ US$75,000 từ một nhà đầu tư Nam Hàn. Một vị thông dịch viên, vì hứa hẹn giảm giá $2,000 đã bị phạt 12 năm tù.

Ở Sapa, có một cô bé tên Xi, là người Hmông, đã chỉ đường cho chúng tôi. Chúng tôi bò lên sườn đồi và bên dưới thung lũng ở phía bên kia là một ngôi trường bé nhỏ. Tiếng ca hát của bọn trẻ bên trong sân vọng lại từ xa, vút lên các tầng mây bao phủ ngọn đồi.

Cô bé hướng dẫn viên ở độ tuổi 16, trông sáng sủa và có thể nói rõ được 3 thứ tiếng, nhưng lại không biết viết biết đọc.

Cô đưa chúng tôi về nhà và có gặp cha và một người anh của cô. Ngồi bên cạnh đống lửa, xem Cha và anh trai của Xi san sẻ ống điếu, tôi tự hỏi một người mù như anh trai của cô đang sống ở nơi đây, có được cơ hội gì trong cái nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa này. Người anh trai kia của cô là một một linh mục Công giáo.

Tay giám đốc trung tâm giáo dục nọ làm đám cưới và có mời tôi đến dự tiệc cưới tổ chức tại một phòng nhảy của một khách sạn sang trọng bậc nhất tại Hà Nội.

Tiệc cưới rình rang y như là của một tay găng-tơ nào đó, có đủ máy phun khói, tượng điêu khắc bằng nước đá, một thác rượu sâm banh, một khẩu súng bắn pháo giây và một dàn nhạc công người Phi phục vụ thực khách. Bước lên lầu nhìn ra ban-công, cách đó không xa là một khu nghỉ mát và cách mặt nước 200 thước là khu ổ chuột với cơ man nào là lều lán, nhà tạm bợ.

Cũng đừng ngạc nhiên quá vì đây của cuộc “Đổi Mới”. Hãy nhìn sang phía đông Los Angeles, là nơi một số người sống trong những ổ chuột, trong khi cách đó không xa là khu sang trọng Beverly Hills.

Vì được nghe nói nhiều về cái đẹp của Vịnh Hạ Long, tôi đã thử đến đó xem sao. Chúng tôi không có vé hay biên nhận, nhưng người tổ chức cũng tin lời chúng tôi vì chúng tôi đã trả tiền cho một công ty bạn của họ, thế là chúng tôi lên ghe. Chiêc ghe hỏng máy nhưng trong vòng 1 tiếng đồng hồ chúng tôi được chuyển qua chiếc khác để đi tiếp.

Ở Việt Nam hình như cái lẽ tự nhiên và sự sáng tạo lúc nào cũng được tận dụng triệt để.

Trên đường trở về, tôi tự nghĩ miên man rằng người ta chắc sẽ làm được thôi. Đi từ nền kinh tế tập trung qua một nền kinh tế mà trong đó cho phép triệt hạ lẫn nhau, thì cũng chẳng phải là điều gì ghê gớm cả, nhưng chưa xảy ra theo kiểu tham nhũng tồi tệ dưới thời Liên Bang Xô Viết. Với lòng quyết tâm, cần cù siêng năng và tự chủ cao, người dân ở đây rồi cũng sẽ lấy thăng bằng lại được và tiến tới phía trước. Tay giám đốc nọ nói với tôi, trong khi tất cả các đảng phái khác đều bị cấm thì chỉ có 10% dân biểu quốc hội là những vị không có đảng tịch.

Dầu sao con số này cũng còn cao nếu đem so sánh với Singapore, và cũng là điểm dừng chân kế tiếp của tôi. Đảo quốc này tuy thiếu “dân chủ” nhưng lại ít bị quốc tế chỉ trích.

Tự do trong làm ăn là phương cách hữu hiệu nhất cho nền kinh tế, nhưng nếu không có kèm theo tự do chính trị thì chẳng bao lâu sau người dân sẽ tự hỏi có cái này mà không có cái kia thì có ích gì đây.

Càng có nhiều người Việt Nam mong mỏi một cuộc sống tốt đẹp hơn cho họ và con cái, thì chính họ sẽ trở thành một lực lượng đối đầu với nhà nước độc đảng này, và không có gì có thể ngăn chận được họ.

May 5, 2008

Mọi chuyện đều không có gì là ngạc nhiên!

Filed under: Uncategorized — xcafevietnam @ 10:17 pm
Tags:

Nguồn: Song Chi’s blog

Vừa về lại Sai Gon sau những ngày đi… “nghỉ ngơi”. Đến hãng phim TFS và được Ban giám đốc (BGĐ) hãng chính thức thông báo rằng bên an ninh đã đến làm việc với Tổng Giám Đốc Đài và Ban GĐ hãng phim để đề nghị không tiếp tục mời đạo diễn Song Chi cộng tác nữa, với lý do… “có vấn đề về chính trị, phức tạp về mặt tư tưởng v.v và v.v ”. Vậy là toàn bộ công việc chuẩn bị hơn nửa năm nay của tôi cho bộ phim truyện truyền hình dài 36 tập dự tính có thể bấm máy vào khoảng tháng 7 tới đã bị ngừng lại và bộ phim sẽ được chuyển giao cho một đạo diễn khác!

Không những thế, có lẽ từ bây giờ trở đi, một khi các anh an ninh đã nói như thế thì chắc chắn TFS hay các đài khác cũng không dám mời một đạo diễn “có vấn đề về chính trị” làm phim nữa. Và nếu các hãng phim tư nhân có mời tôi thì cũng sẽ có một cú điện thoại nào đó can thiệp ngay. Không bao giờ có văn bản chính thức, chỉ có những lệnh miệng nhưng chỉ cần một cái lệnh miệng như thế là đủ để cho mọi thứ “đâu vào đó”ngay.

Được biết, bên an ninh đã mang theo một sấp hồ sơ bài viết của tôi và nói rằng tôi đã viết bài cho các trang web phản động, trả lời báo đài nước ngoài, có mối liên hệ với các phần tử phản động… gì đó. Tôi nói với Giám Đốc hãng phim rằng thật ra từ trước tới giờ, toàn bộ những việc mà tôi đã làm chỉ là có mặt trong cuộc biểu tình phản đối Trung Quốc vụ Trường Sa Hoàng Sa vào ngày 19.1.2008 trước cửa Nhà hát Thành phố và viết một số bài bày tỏ những suy nghĩ trước tình hình chính trị – xã hội của đất nước trên blog của mình. Blog của tôi để tên thật, công khai, không ẩn danh, không dấu diếm gì cả, ai cũng có thể vào đó đọc và ai cũng có thể copy bài mang đi đâu đó là điều mà tôi không thể kiểm soát được, chứ cá nhân tôi thì không gửi bài đi đâu cả. Cũng chả ai xin phép tôi khi họ đăng lại bài của tôi ở nơi khác, chỉ trừ duy nhất một lần với trường hợp tạp chí da màu là có liên hệ với tôi để xin đăng lại bài tôi viết kể lại việc bị công an giữ một ngày khi đi biểu tình vào ngày 19.1 đó, thế thôi. Mà xưa nay blog là vậy, thậm chí trên các trang báo mạng, chuyện đăng lại bài ở các trang khác hoặc dẫn đường link bài vở từ các nguồn khác là chuyện hết sức bình thường, hiếm khi nào có xin phép tác giả lắm. Về chuyện tôi trả lời trên báo đài nước ngoài, thì từ trước cho đến giờ phút này cũng không hề có, còn từ đây về sau thì tôi không biết! Và cuối cùng, chuyện liên hệ với các phần tử phức tạp là những ai, là những người bạn trong giới văn nghệ, một số blogger… chăng? Như vậy chắc lần sau Nhà Nước phải cho chúng tôi biết ai là những phần tử phức tạp để chúng tôi tránh, mà nếu ai cũng vì một số bài viết bày tỏ quan điểm của mình trên các blog hoặc trên đâu đó hoặc có tham gia biểu tình chống Trung Quốc đều trở thành bọn xấu, phần tử phản động… thì nguy quá.

Ở đây lại nhắc đến khái niệm “bình thường” và “bất bình thường” mà tôi đã nói đến trong entry trước. Có những điều là hết sức bình thường và được phép trong những quốc gia khác nhưng lại trở thành chuyện lớn và không được phép ở nước mình, từ chuyện biểu tình ôn hòa (thậm chí ngay khi để phản đối một quốc gia khác có những hành động xâm chiếm đất nước chứ chưa dám nói đến biểu tình phản đối chính phủ VN về một chính sách nào đó!) cho đến việc bày tỏ những suy nghĩ, bày tỏ một thái độ chính trị (cần phải phân biệt thái độ và hành động chính trị) trước những vấn đề của đất nước. Tất cả đều sẽ được nâng lên và quy kết thành chuyện lớn cả.

Và suy cho cùng thì cũng chẳng có gì là ngạc nhiên – vì chúng ta đang sống ở Việt Nam, nơi mọi chuyện đều có thể xảy ra. Không kể đến thời Nhân văn Giai phẩm khi mà một số văn nghệ sĩ như Trần Dần; Lê Đạt, Hoàng Cầm, Hữu Loan, Phùng Quán… đã phải trả giá cho sự dám lên tiếng của họ bằng cả một đời người và đời văn phải “ở bên lề”, “chìm trong bóng tối”… hay thời của nhà văn Vũ Thư Hiên, Dương Thu Hương… cũng phải trả giá cả một đời; ngay trong thập niên 80 thôi, nhà thơ Hoàng Hưng chỉ vì có giữ cuốn thơ Hoàng Cầm vào thời điểm đó và có làm một số bài thơ không được “đúng đường lối” đã phải bị 3 năm tù giam từ 82-85 chẳng hạn…

Trong những ngày vừa qua, nhất là trong tháng 4, để bảo đảm an toàn cho lễ rước đuốc Olympic Bắc Kinh 2008 ngang qua Sài Gòn, cả một mạng lưới công an, an ninh VN đã được huy động tối đa, trong đó có việc kiểm soát, khống chế, trấn áp tất cả những sinh viên, văn nghệ sĩ, blogger… nào đã từng có thái độ phản ứng về vụ Trung Quốc xâm chiếm Hoàng Sa Trường Sa hoặc phản đối lễ rước đuốc Olympic qua Sài Gòn hoặc có những quan điểm không “vừa tai” chính quyền. Nhẹ nhất là “mời” lên cơ quan công an ngồi từ 12 tiếng, 24 tiếng, 30 tiếng trước ngày rước đuốc cho đến khi xong lễ thì ra, nặng hơn thì đi tới đi lui “làm việc” vài lần, giữ lâu ngày hơn, hoặc làm cho mất việc… Một số nhóm blogger bị xách nhiễu, trấn áp khá nặng như nhóm x-café ở SG, nhóm CLBNBTD ở Sài Gòn, nhóm Thanh Niên Lạc Việt… Và trong số đó phải kể đến blogger Điếu Cày (tức Hoàng Hải) của nhóm CLBNBTD vừa bị bắt là lập tức đã có mấy bài báo buộc tội, bêu riếu đủ điều về nhân cách, đời tư… mặc dù theo pháp luật, người nào chưa bị tòa xét xử thì vẫn chưa được coi là phạm tội và ngay cả nếu có phạm tội “trốn thuế” như báo đưa ra thì cũng chả có lý do gì để lôi đời tư người đó ra mà bêu riếu, chưa kể là có đúng như vậy hay không nữa.

Nhưng… suy cho cùng thì cũng chả có gì để ngạc nhiên – vì chúng ta đang sống ở Việt Nam, nơi mọi chuyện đều có thể xảy ra!

Standard & Poor’s hạ thấp hạ mức xếp hạng tín dụng của Việt Nam [1]

Filed under: Uncategorized — xcafevietnam @ 9:54 pm
Tags:

Bài của Amy Kazmin
Washington Post Foreign Service
Thứ Bảy, ngày 3-5-2008; Trang D03 [từ bản báo giấy]
Source: Ba Sam’s blog

BANGKOK, 2 tháng Năm 2008 — Tổ chức đánh giá tín nhiệm quốc tế Standard & Poor’s đánh giá lại tầm nhìn của mình về chỉ số tín dụng quốc gia (sovereign credit rating) của Việt Nam từ “ổn định” (stable) xuống “tiêu cực” (negative), một dấu hiệu lớn đầu tiên về sự lo ngại quốc tế đối với khả năng chính quyền Hà Nội làm nguội nền kinh tế quá nóng của mình.

Trong một bản thông báo, hãng này đã trích dẫn những mối nguy của “tình thế hiểm nghèo về kinh tế và tài chính đang lan rộng” trong lúc những người cầm quyền Cộng sản Việt Nam phải vật lộn để kìm chế tình trạng cho vay quá mức của các nhà băng và chi tiêu bừa bãi của các doanh nghiệp nhà nước.

“Nhiều việc có vẻ như bị thay đổi đột ngột,” nhà phân tích về mức độ hiệu quả của S&P Kim Eng Tan nhận xét. “Chính phủ có vẻ mải lo kiềm chế mọi thứ chậm lại, song công việc lại hết sức phức tạp.”

Việt Nam, với một trong những nền kinh tế tăng trưởng nhanh nhất ở Á châu trong mấy năm qua, đã phải chiến đấu với tình trạng lạm phát tăng vọt như hỏa tiễn, đạt mức 21% vào tháng Tư, và mức thâm hụt thương mại căng phình như trái bóng.

Giá cả lên cao ngất, đốt nóng thêm mối bất bình của công nhân và những đòi hỏi tăng lương cao hơn, được đổ lỗi cho tình trạng tăng tín dụng cho vay quá mức bởi những quy định quá lỏng lẻo của hệ thống ngân hàng, đặc biệt là các ngân hàng tư nhân nhỏ hơn vẫn cho vay thoải mái trong khi theo đuổi việc gầy dựng vị trí của mình trên thương trường.

S&P đã dự đoán rằng mức tín dụng trong nước sẽ đạt 95% tổng sản phẩm quốc nội vào cuối năm 2008, tăng cao so với mức 71% của năm 2006.

Nhiều khoản cho vay của nhà băng được đổ vào hoạt động đầu cơ bất động sản và một làn sóng đầu tư công bởi các doanh nghiệp nhà nước, cũng lại được chia tách vào kinh doanh bất động sản và hoạt động kinh doanh kiểu chộp giật khác vào thời điểm khi mà nền kinh tế phát triển khoảng 8,5% một năm.

Hoảng hốt bởi tình trạng giá cả nhảy vọt, Hà Nội gần đây đã cho biết rằng trận chiến chống lạm phát sẽ là ưu tiên hàng đầu của mình. Chính phủ đã gọt giũa các mục tiêu tăng trưởng vào khoảng 7% và khuyến cáo các cơ quan và doanh nghiệp nhà nước kiềm chế những chi tiêu không cần thiết.

S&P đã cảnh báo về khả năng xảy ra “những hành động sai lầm trong chính sách” và tình cảnh khốn quẫn của hệ thống ngân hàng sẽ có thể đẩy tới một hành động cứu trợ tài chính đắt giá của chính phủ.

“Nhiều ngân hàng trong số này đã gia tăng khoản chênh lệch thu chi khá mạnh,’ ông Tan cho biết. “Nếu một trong số họ bị rối loạn, những mối lo ngại có thể sẽ loang rộng khắp nhiều nhà băng. Điều đó có thể buộc chính phủ phải can thiệp để cứu giúp, và món nợ của chính nó sẽ phải tăng lên đáng kể.”

Mặc dù có những nguy cơ ngắn hạn này, S&P đã xác nhận mức độ tín nhiệm của Việt Nam đạt BB/B cho ngoại tệ và BB+/B [2] cho nội tệ, là đáng biểu dương về “những viễn cảnh tốt cho mức tăng trưởng kinh tế duy trì liên tục” được lèo lái từng phần bởi một làn sóng đầu tư nước ngoài.

Hãng này đánh giá các xếp hạng của Việt Nam có thể sẽ bị suy giảm nếu như khả năng có thể xảy ra những khủng hoảng trong hệ thống ngân hàng tăng lên. Tuy nhiên, nó cho rằng mức độ triển vọng có thể được cải thiện “trong những biểu hiện rằng nền kinh tế đang lên đạt tới một mức độ tăng trưởng có thể chịu đựng được.”

Các hãng đánh giá mức độ tín nhiệm khác đã không thay đổi quan điểm của họ đối với Việt Nam. Moody’s xác định một triển vọng sáng sủa, và đưa ra mức Ba3[3] trong khoản nợ dài hạn của nước này cho cả ngoại tệ và nội tệ. Hãng Fitch thì xếp triển vọng của Việt Nam ở mức ổn định.

Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2008

________________________

Ba Sàm chú thích:

[1] Bài này cũng được đăng một phần trên tờ thời báo tài chính uy tín nhất nước Anh Financial Times ngày 3-5-2008

[2] Không rõ chỉ số nầy, hỏi mấy kinh tế gia, tra các loại từ điển không ra (bà con nào rành chỉ giùm)

Đây rồi ! (cám ơn blogger Sideuck đã chỉ vẽ): theo wikipedia, phần xếp hạng mức độ tín nhiệm trong dài hạn, họ có các thang điểm AAA, AA, A để xếp hạng đầu tư; xếp hạng không phải là đầu tư có BB, B, C … , BBB+, BBB-. Việt Nam được đánh giá BB/B-tức: có xu hướng ngả nhiều hơn sang thay đổi tình hình kinh tế/tình hình tài chính biến chuyển đáng lưu tâm.

[3] Dấu hiệu nầy cũng không hiểu rõ.

Và đây nữa! “Xếp hạng về bổn phận” của Moody (cám ơn blogger Sideuck lần nữa – nhưng mình cù lần quá, đọc cũng tá hỏa luôn. Mời bà con ai quan tâm thì dzô coi): wikipedia – Moody’s ratings

May 1, 2008

Lịch sử văn minh nhân loại đã và sẽ còn có người đặt ở vị trí như tôi vào hôm qua?

Filed under: Uncategorized — xcafevietnam @ 12:13 pm

Không phải là người đang ngủ say, không phải là người không hề biết gì đến ngọn đuốc Olympics, không phải là người chỉ có thể theo dõi hay nhìn hành trình của ngọn đuốc, nhưng cũng không phải là người cầm đuốc. Ngồi trên xe rước đuốc, đeo giấy chứng nhận là người rước đuốc, để rồi khi đi qua nơi mà đúng ra tôi sẽ cầm ngọn đuốc để tôn vinh tinh thần Olympics, tôi lại vẫn ngồi trên xe, ngả người ra ngủ.

Là một người đề cao giá trị của Olympics, bảo vệ sự trong sáng của Olympics, đấu tranh để bảo vệ đến cùng những giá trị cao đẹp do thể thao mang lại mà lịch sử văn minh loài người đã xây dựng nên, đấu tranh để không cho những kẻ bành trướng lợi dụng Olympics để thực hiện những ý đồ bẩn thỉu, cuối cùng tôi lại là người không được (cho) rước đuốc vào phút cuối mà không được thông báo rõ lý do.

Olympics là một giá trị cao đẹp mà lịch sử văn minh của loài người đã tích lũy vun đắp qua hàng mấy nghìn năm. Nhưng, không biết là lịch sử của Olympics này đã có và sẽ có bao người nữa rơi vào trường hợp của tôi vào buổi tối hôm qua?

15h30, Samsung Vina đã đưa tôi đến nơi tập kết, Trung tâm Văn hóa quận Phú Nhuận. Đến đó, tôi được giao lưu vui vẻ với mọi người. Nơi đó, có 2 “đồng chí” Trung Quốc cũng đang trong trang phục của người rước đuốc đang ngồi chờ ở đó với chúng tôi.

Không có ai mang theo máy ảnh, nhưng có nhiều người muốn chụp ảnh để làm lưu niệm. Tôi kêu đứa em trai đi cùng tôi đưa máy ảnh cho tôi. Và tôi đi chụp hình cho những ai muốn. Trong trang phục rước đuốc và với ngọn đuốc trên tay, tôi chụp một vài tấm lưu niệm với những người mà tôi thấy thú vị.

Một không khí vui vẻ, đầy thượng võ. Đến lúc đó, tôi mới thật sự mới hiểu hết lý do tại sao người ta đã tách bạch thể thao với các vấn đề tôn giáo, sắc tộc và chính trị. Đến lúc đó, tôi mới hiểu hết rằng tại sao, thể thao lại có thể gắn kết những người có tôn giáo, sắc tộc, quan điểm chính trị khác nhau lại với nhau. Đến lúc đó, tôi lại cảm thấy thêm tự hào vì những gì mà tôi đã làm để bảo vệ cho sự trong sáng của thể thao trong dịp Olympics 2008 này.

Đến 6h30, xe bắt đầu đưa chúng tôi đến những vị trí chờ để được rước đuốc. Mọi người, trong đó có tôi, đều vui vẻ lên xe. Chỉ có những người được rước đuốc và những người trong Ban tổ chức mới được lên xe.

Đến khi có một người bước xuống vị trí của mình, những người còn lại trên xe đều vỗ tay cổ vũ cho người bước xuống.

Bỗng dưng, tôi nghe loáng thoáng có tiếng cho rằng, Samsung đã hủy việc rước đuốc của 5 người của họ (thật ra thì Samsung có đến 6 người rước đuốc). Tôi không tin vì lúc đó, đã có anh Nguyễn Chiến Thắng, là 1 người của Samsung đã xuống xe và đứng ở vị trí rước đuốc của anh. Nhưng, những người trên xe khác lại nhôn nhao lên và không hiểu được. Có người nói rằng, chắc là Samsung chỉ hủy cái gì đó thôi chứ người rước đuốc của họ vẫn ngồi đây thì làm sao mà hủy.

Ban Tổ chức gọi điện liên lạc với nhau. Họ nói bằng tiếng Trung. Khuôn mặt họ hiện lên nét căng thẳng. Tôi không hiểu tiếng Trung.

Sau đó, có 1 người Trung Quốc, nói tiếng Việt rất giỏi, hỏi tôi:

- “Anh làm điều gì mà người ta không cho anh rước đuốc?”

- “Tôi không biết”. Tôi trả lời. “Tôi không hề được thông báo về điều đó”.

Người này làm ra vẻ rất ngạc nhiên. Và nói rằng:

- Như thế thì không được. Như vậy anh phải hỏi cho ra lẽ. Anh cũng nên kiện họ chứ tại sao anh đã lên xe này rồi mà không cho anh rước đuốc.

Tôi hỏi lại: Anh có chắc là tôi không được rước đuốc không?

- Chắc, Tổng bộ đã vừa gọi điện xuống và nói như thế.

(Người này dùng từ “Tổng Bộ” nhưng tôi không biết Tổng bộ này ý nói về cơ quan nào).

Một vài người trên xe nhìn tôi ngơ ngác, không hiểu sự tình gì. Một vài người làm ra vẻ đã hiểu vấn đề, có vẻ như họ đã hiểu ra một lý do nào đó đã dẫn đến việc này. Có người nói với tôi rằng, tôi nên làm ra ngô ra khoai về vấn đề này.

Số thứ tự của tôi là số 38. Sau khi người 37 xuống xe, người ta gọi đến số 39. Khi người 39 xuống xe, tôi cười và bắt tay anh mang số 39 và chúc anh ấy thực hiện tốt vai trò của mình.

Sau đó, tôi quay sang nói chuyện với anh Trương Gia Bình. Anh ấy nói với tôi, tôi không được rước đuốc nhưng tôi làm nên một câu chuyện (story). Những người được rước đuốc khác thì họ chỉ rước rồi thôi, không làm nên một câu chuyện. Tôi nói chuyện vui vẻ với anh cho đến trước khi anh ấy xuống nơi mà anh rước đuốc (anh ấy số 56).

Lúc đó, do mặc đồng phục của người rước đuốc, nên trong người tôi không có điện thoại, không có tiền. Người trên xe nói với tôi rằng, tôi có thể ngồi trên xe để họ chở tôi đến dự lễ bế mạc, hoặc tôi có thể xuống xe tùy thích.

Tôi đợi xe đến trước công viên Hoàng Văn Thụ, mượn điện thoại của bạn phiên dịch viên trên xe để gọi cho em trai tôi rồi tôi xuống xe.

Đó là câu chuyện của người rước đuốc mà tôi đã trả qua hôm qua.

Có người cứ hỏi tôi lý do của vấn đề đó là tại sao. Có lẽ tất cả những ai khi đọc entry này cũng sẽ đoán ra. Bản thân tôi thì tôi không hề được thông báo là do lý do gì. Chắn chắn những bên liên quan rồi đây sẽ đưa ra một lý do để biện minh cho quyết định của họ. Nhưng cũng có thể họ sẽ im lìm.

Nhưng, tôi xin khẳng định là, kể từ khi được chính thức được chọn là người rước đuốc, tôi đã hành xử tất cả theo những chuẩn mực văn minh. Tôi đã hành xử tất cả dựa trên những thành tựu văn minh mà loài người đã tích lũy được về phương diện thể thao, về phương diện luật pháp và về phương diện văn hóa ứng xử. Tôi không hề làm gì sai cả, xét dưới góc độ luật pháp, góc độ tinh thần thể thao và góc độ văn hóa ứng xử.

Nhưng, đáng tiếc, những người đưa ra quyết định đó, với một cách thức như thế lại không hành xử giống như tôi. Tôi cho rằng quyết định đó trong một sự kiện Olympics như thế là một sự thách thức đối với những giá trị văn minh mà loài người đã vun đắp qua mấy nghìn năm lịch sử!

Lê Minh Phiếu, ngày 30/4/2008

http://blog.360.yahoo.com/blog-UHzTMyU9fquQ3KuMrYpCZ8qXtg–?cq=1&p=2073

April 30, 2008

Gởi Blacky Lê Trung Thành (1) và Tuổi Trẻ Việt Nam

Filed under: Uncategorized — xcafevietnam @ 3:22 pm

Mõ’s blog


I.

Em quì đó (2)

Đôi mắt buồn như muốn khóc

Quê hương em đâu ? Sao lạc lõng quê người ?

Em quì đó

Môi mím nghẹn lời

Tổ Quốc em đâu ? Sao cô đơn xứ lạ ?

Em quì đó

Mái tóc mềm trai trẻ

Bối rối nghẹn ngào hai chữ “Tự Do”

Em đã không đắn đo

Đem tiếng nói mình đấu tranh cho sự thật

“ Hoàng Sa,Trường Sa là của Việt Nam”

Điều đó không có gì thay đổi được

“Hoàng Sa, Trường Sa là của chúng tôi!”

Vòng tay em đơn côi

vô vụ lợi

Vòng tay em muốn ôm trọn cuộc đời.

II.

Lê Trung Thành

Em ơi!

Tôi muốn gọi tên em

Như gọi tên bao người tuổi trẻ

Của nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam

“ Độc Lập –Tự Do – Hạnh Phúc”

Sau 33 năm “hòa bình thống nhất”

Thời “Kinh Tế Thị Trường”

mà đói nghèo vẫn hằn trên từng khuôn mặt

Có anh sinh viên phải ra xứ người bán thận (3)

đổi lấy gì đây hay đổi lấy tật nguyền

Có bao em gái nghèo phải cầu thực bán thân (4)

Nước mắt rưng rưng làm dâu xứ lạ (5)

Có bao ngư dân

Chết thảm thương vì ai trên biển cả ? (6)

Mà không được một lời bênh vực minh oan.

Có bao người mang tên gọi “Dân Oan” (7)

vì bạo quyền cướp mất nhà mất đất…

Và từng tấc giang sơn

Ải Nam Quan ,Thác bạc vàng Bản Giốc ,

Ai dâng hiến cho Bắc quyền Trung Quốc .

Hoàng Sa , Trường Sa

Dần dần cũng mất

Như em và tôi đã mất

Niềm tin !

III.

Họ đã đốt Sài Gòn bằng ngọn đuốc Bắc Kinh (8)

Họ đã đàn áp chính dân tộc mình

Để dân Trung Quốc ngang nhiên giữa Việt Nam

nhảy mừng chiến thắng…

Để dân Trung Quốc ngang nhiên trưng bản đồ “Thống Nhất”

Thâu tóm “Tam Sa” về làm lãnh địa đất Tàu

29/4/2008

Ngày nhục nhã biết bao

Tôi biết em đã nghẹn ngào rơi nước mắt

Tôi biết tuổi trẻ Việt Nam nghẹn ngào đã khóc

Khóc ngỡ ngàng không hiểu vì sao

Khóc căm hờn, khóc thổn thức bên nhau

Nuốt lẽ phải vào đáy sâu tâm khản

IV.

Không em ạ

đừng buồn đau chán nản

Vẫn còn dài những ngày tháng đấu tranh

Em vẫn còn bao bè bạn bên mình

Tiếp sức em qua ê chề thống khổ .

Hãy tiếp tục nghe em con đường em đã chọn

Ấp ủ đi em lòng yêu nước thương nòi

Tôi sẽ cùng em

và biết bao người

chung một niềm tin

nắm tay nhau đấu tranh cho

Việt Nam Công Bình và Hạnh Phúc.

Cho một Việt Nam Tự Do Ngôn Luận

Nơi người dân được làm chủ đời mình

V.

Này em ơi

Cùng hy vọng nhé một bình minh

Em sẽ được

quì trên đất Mẹ

để trải lòng mình dạt dào cảm xúc

và vòng tay ôm cả cuộc đời

Trầm

(29/4/2008)

(1) :Blacky’s Blog
(2) :Thư Gởi Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng
(3):Sinh Viên Tô Công Luân 22 tuổi ( Đi mơ 70 triệu về 1 mạng người ? )
(4) :Câu chuyện đau lòng của các em gái trong nhà chứa trên đất Chùa Tháp
(5) :Bi kịch của cô gái nghèo hiếu thảo làm dâu xứ Hàn
(6) :D anh sách cuối cùng cần phải lập .
(7):Thư Sài Gòn -Võ Đắc Danh
(8); Vanganh’s blog

April 29, 2008

Những hình ảnh thật trong ngày nói dối

Filed under: Uncategorized — xcafevietnam @ 7:08 pm
Tags:

Nguồn: http://clbnbtd.com/modules.php?name=News&op=viewst&sid=478

Hôm nay là ngày nói dối nhưng hình ảnh rất đông người dân tụ tập phản đối trước Trụ sở tiếp dân của Trung ương Đảng và Nhà nước do tôi chụp được là có thật. Những người nông dân Hưng Yên đến đây không chỉ để phản đối chuyện bị huyện ép bán đất mà còn là để đòi người – Trưởng thôn của họ đã bị bắt giam vô cớ và không biết đang như thế nào mấy ngày nay.

6

Trụ sở tiếp dân ngay cạnh Khách sạn Cầu Giấy – Hà Nội

1

Bà con nông dân đến đây bằng xe đạp, xe máy, ô tô và có cả người đi bộ từ sáng sớm

2

Sau khi chụp xong bức ảnh này, tôi không dám tiếp tục chụp vì rất sợ bị công an phát hiện trịch thu máy ảnh

8

Người đi đường vẫn lặng lẽ đi qua đám đông với ánh mắt ái ngại

Trước khi chụp những tấm ảnh này, tôi đã lặng lẽ cất xe ở một chỗ khác rồi ngồi vào đám đông để hỏi chuyện. Tôi biết được những người nông dân này là từ các xã Cửu Cao, Phụng Công và Xuân Quan của huyện Văn Giang, tỉnh Hưng Yên. Cách đây cũng gần 2 năm (cuối tháng 8/2006) bà con nông dân huyện Văn Giang cũng đã lên Văn phòng Quốc Hội để biểu tình phản đối chính quyền trịch thu đất đai bất hợp lý. Nhưng lần này không chỉ chuyện đất đai mà còn là để đòi người. Người trưởng thôn (vốn là thương binh) bị bắt giữ vô lý mấy ngày nay vì đã dám lên tiếng bảo vệ quyền lợi cho họ. Tôi đã phải rất khéo léo mới có thể chụp được những tấm ảnh trên vì khả năng bị công an phát hiện và trịch thu máy ảnh là rất cao. Lúc tôi đi sang bên kia đường để chụp, khi thấy mình có dấu hiệu bị “lộ” tôi đã phải chạy nhanh vào một ngõ nhỏ và nhờ một chị bán nước giấu hộ máy ảnh của mình. Chị bán nước đã tốt bụng giúp đỡ tôi, lúc đó tôi mới dám đi ra và không còn sợ bị công an lục soát. Đây hoàn toàn chỉ là một sự việc tình cờ khi tôi đi trên đường và nhìn thấy. Tôi chỉ đang tự coi mình là một “nhà báo công dân”, một Blogger muốn đưa lên Blog của mình chỉ nhằm mục đích thông tin- vì tôi biết chắc, nếu bà con nông dân có ngồi ở đó đến sáng mai thì cũng không một tờ báo trong nước nào đưa tin! Nếu ai đó vì chuyện này cố tình chụp cho tôi cái mũ “phản động” thì thực sự tôi rất buồn. Tôi chỉ hy vọng hành động này của tôi có thể góp thêm một chút nhỏ bé để những người nông dân nghèo khổ, thấp cổ bé họng được nói lên tiếng nói của mình: Họ có quyền làm điều đó.

Cao Xuân Nhật

Một thoáng rước đuốc Olympic tại thành phố Hồ Chí Minh

Filed under: Uncategorized — xcafevietnam @ 6:26 pm
Tags: ,

17g, ngày 29/4/2008, tại ngã tư Lê Lợi – Nguyễn Huệ

Sưu tầm từ nhiều nguồn: Công lý & sự thật, Vũ hạo Nhiên, Cu Tè…

Phỏng vấn các nhân chứng về vụ biểu tình sáng 29/4 tại Hà Nội

Filed under: Uncategorized — xcafevietnam @ 4:27 pm
Tags: ,

Nguồn: http://blog.360.yahoo.com/blog-K5juwM01br8fU3qHJbXz;_ylt=AgSpLlzcZJxBXqGhcPhPVaykAOJ3
Audio live thu sáng nay ở HN Phần 1
Audio live thu sáng nay ở HN Phần 2
*******************
Audio live thu sáng nay ở HN Phần 3
*************
Audio live thu sáng nay ở HN Phần 4
*************
Audio live thu sáng nay ở HN Phần 5
C.A bắt người
*************
Audio live thu sáng nay ở HN Phần 6
*************
Audio live thu sáng nay ở HN Phần 7
một SV biểu tình TQ
*************
Ôi, o nhục VN ơi.
Audio tin tức từ Sai Gon 1
**************

Audio tin tức từ Sai Gon 2

**************
Audio tin tức từ Sai Gon 3

boomp3.com

« Previous PageNext Page »

Blog at WordPress.com.