Xcafevietnam’s Weblog

May 8, 2008

TỔNG HỢP NHỮNG SÁCH NHIỄU CỦA CÔNG AN

Filed under: Uncategorized — xcafevietnam @ 11:50 am
Tags:

XUNG QUANH NGÀY RƯỚC ĐUỐC ĐỐI VỚI MỘT SỐ BLOGGER THUỘC NHÓM CLB NHÀ BÁO TỰ DO VÀ NHỮNG NGƯỜI BIỂU TÌNH HÔM 19.1.2008 TRƯỚC NHÀ HÁT TP.HCM

Source: http://blog.360.yahoo.com/blog-FuoEs40yd6RRny_PYSPvm1VnOVpUuw–?cq=1&p=1425

Sài gòn, những ngày cuối tháng 4/2008, trong dịp chuẩn bị đón ngọn đuốc Olympic 2008, những ngày tiếp sau khi Điếu Cày bị bắt vì tội “trốn thuế”.

1. Hồ Điệp (Blogger TrangDem) bị CA quận 6 đến chỗ làm từ trưa ngày 25/4, họ dẫn đi đến 1 khách sạn và lưu giữ cô liên tục đến 14h ngày 30/4 mới thả ra. Tình trạng lưu giữ Hồ Điệp mang tính kỷ lục mặc dù cô vừa có 1 công việc mới tại một công ty có vốn đầu tư nước ngoài. Tổng cộng Hồ Điệp bị giam giữ và thẩm vấn là 5 ngày liên tục.

2. Hoàng Đức Trọng, Sinh năm 1987, sinh viên công nghệ thông tin (Blogger Đông A SG) bị lưu giữ từ 14h ngày 28/4 đến 23h ngày 29/4. Trước đó Trọng bị Công an làm việc liên tục từ ngày sau khi gặp được Điếu Cày vào 18h ngày 21/4:

- 18h ngày 21/4 đến 17h ngày 22/4: Công an giữ Trọng ban đầu với lý do không có CMND, sau họ quy kết Trọng là “cản trở người thi hành công vụ” ra quyết định phạt Trọng 1,5 triệu. Trọng ở lại khu chung cư 57 Phạm Ngọc Thạch lúc 18h có gặp được Điếu Cày trước khi bị dẫn đi, thực tế các nhân viên Công an đã chủ ý xô đẩy Trọng sau lại gán ghép chụp mũ Trọng “cản trở người thi hành công vụ”. Họ thu giữ điện thoại di động, sau đó cho người đến nhà Trọng buộc gia đình phải giao nộp máy tính xách tay của Trọng, họ đe dọa rằng nếu không nộp thì sẽ khám nhà nên ba mẹ Trọng buộc lòng phải đưa ra laptop của Trọng để Công an mang về, đến nay họ vẫn chưa trả lại. Trọng cũng bị buộc phải ký một cam kết rằng sẽ hợp tác với cơ quan an ninh, nhưng Trọng đã từ chối.

- Liên tục từ ngày 23/4 đến 27/4 (ngoại trừ 1 ngày 25/4) Trọng đều bị Công an gọi lên thẩm vấn. Ngày nào cũng phải đến đồn công an từ 8h sáng và về nhà lúc 23h đêm.

- Ngày 28/4 Trọng bị gọi lên lúc 14h, sau đó bị lưu giữ luôn đến 23h ngày 29/4.

1. Anh Vũ Quốc Tú (blogger Uyên Vũ) bị triệu tập lên CA quận 9 vào giữa trưa ngày 24/4 bằng một xe 16 chỗ chở rất nhiều công an, anh được cho về lúc 18h cùng ngày tuy nhiên ngay sau đó anh bị công ty buộc thôi việc vì chủ doanh nghiệp sợ liên lụy. Uyên Vũ sau đó đã đi xa, ngay sau đó Công an đến nhà tìm kiếm anh nhiều lần. Công an phường 2, quận Bình Thạnh kết hợp với PA35 sau khi đến nhà Uyên Vũ liên tục đe dọa cha mẹ già yếu của UV đã bủa đi khắp các gia đình anh em ruột, anh em họ nội ngoại của UV tại Sài gòn và các tỉnh Đồng Nai, Thuận Hải. Họ đã lưu giữ 1 người em họ của UV suốt 2h tại đồn Công an dù người này không biết gì và đang lâm trọng bệnh (suy thận mãn tính).

2. Anh Huỳnh Công Thuận – dân oan từ Vĩnh Long, hiện ở Sài gòn, đã khiếu kiện 29 năm đòi đất, đòi nhà cửa, mồ mả dòng họ – anh Thuận bị bắt đi cùng xe với Uyên Vũ vào ngày 24/4. Qua ngày 28/4 anh bị triệu tập lên CAQ9 rồi bị thu giữ điện thoại di động và lưu giữ tại đó đến 24h đêm ngày 29/4 mới được thả về. Anh cũng liên tục bị thẩm vấn khi ở trong đồn Công an vì một vụ việc mà anh hoàn toàn không liên quan.

3. Anh Phan Thanh Hải – Blogger Anhbasg – bị triệu tập liên tục ngày 23/4, 26/4, Công an Q9 thường đến vào sáng sớm với 1 nhóm đông ập vào nhà để ép buộc anh phải đi. Ngày 28/4 họ triệu tập anh đến đồn CAQ9 từ 13h sau đó thu giữ điện thoại di động và lưu giữ anh tại CAQ9 đến 24h đêm ngày 29/4 mới được cho về. Anhbasg cũng bị thẩm vấn liên tục bởi CAQ9 và PA35.

4. Cô Tạ Phong Tần – blogger Công lý và sự thật – cựu sỹ quan an ninh cấp hàm đại úy cũng bị Công an lưu giữ từ 12h trưa ngày 29/4 cho đến 23h đêm mới được cho về. Trước đó Phong Tần trên đường đi thi đã bị 2 chiếc xe lạ mặt cố tình va quẹt rồi vu khống. Sau đó lại bị Công an giao thông tích cực mang xe chuyên dụng đến chở cả người cả xe về đồn làm thủ tục cả tiếng đồng hồ khiến cô bị lỡ 1 môn thi tốt nghiệp lớp đào tạo Luật sư, phải 6 tháng sau mới có dịp thi lại như vậy.

5. Nữ Đạo diễn Song Chi e ngại tình trạng đàn áp nên đã đi lánh nạn ở Hà nội từ giữa tháng 4, và vừa trở về Sài gòn. Song Chi đã chính thức được Ban giám đốc TFS cho biết: bên an ninh đã đến làm việc với Tổng Giám đốc Đài HTV và Giám đốc hãng phim TFS(Hãng phim truyền hình Tp.HCM) để đề nghị không mời đạo diễn SC cộng tác làm phim nữa! Trước mắt là bộ phim truyện truyền hình dài 36 tập mà Song Chi đã chuẩn bị hơn nửa năm nay sẽ đựơc giao cho một đạo diễn khác!

6. Nhà thơ Bùi Chát sau vài lần bị CA mời gọi cũng phải tránh bằng cách đi lánh nạn ở miền Trung từ vài ngày sát 30/4.

7. Blogger Mr.Thiên Sầu tức Ngô Thanh Tú, những ngày trước đó liên tục bị CA Phường kết hợp với CA PA25 mời lên làm việc và giữ giấy CMND. Riêng ngày 26/4 thì CSKV đến tận phòng trọ để ép buộc anh phải lên phường làm việc, nhưng Tú đã trốn được ra ngoài. Điện thoại liên tục bị gọi từ CAP Tân Hưng, nơi blogger này đang cư ngụ. Trong đêm ngày 26, vào lúc 1h30 thì CAP ập vào chỗ trọ để kiểm tra tạm trú tạm vắng, nhưng sự thật thì xem thử Thiên Sầu đã về chưa. Vì tình hình quá căng thẳng, nên Thiên Sầu cũng đã về tận quê để tránh sự đàn áp từ CA.

Nhà nước Việt nam hiện nay có chủ trương hội nhập với thế giới qua việc ký kết các công ước quốc tế về quyền con người, tham gia tổ chức WTO, trở thành thành viên không thường trực hội đồng bảo an liên hiệp quốc …. Thiết nghĩ, những hành động có tính chất trấn áp, sách nhiễu, đe dọa… trên đây đều không phù hợp với chủ trương đường lối chung, vi phạm quy định pháp luật về quyền tự do dân chủ, quyền tự do báo chí, tự do ngôn luận của công dân Việt nam đã được Hiến pháp ghi nhận.

Đặc biệt nó mang tính chất gần như trả thù đối với những người có ý thức đấu tranh cho chủ quyền đất nước trước ý đồ bành trướng bá quyền của Trung Quốc đối với Việt Nam ta gần đây, làm cho người dân vô cùng khó hiểu, không biết Chính phủ Việt Nam đang đứng về phía người dân Việt Nam hay đứng về phía ai đây ???

December 16, 2007

Tường thuật biểu tình tại Hà Nội

Filed under: Uncategorized — xcafevietnam @ 5:46 am
Tags:

Thành viên sntk, x-cafevn.org

Đoàn của em bị đẩy ra chỗ thành Hoàng Diệu; lúc đầu có khoảng 30 người, bị dồn ra chỗ đối diện với tượng đài Tổ quốc ghi công.

Đó cũng là chỗ đỗ xe bus 50 nên thống nhất dừng ở đó để chờ thêm người. Quả nhiên sau 15′ có khoảng 20 người nữa

Các anh cơ động thấy vậy nên dồn đi với lý do “đây không phải chỗ tụ tập” (trong khi có cả 1 khoảng sân rộng ăn vào Lề đường – không biết để làm gì). Thấy có nhà báo nước ngoài và người qua đường đứng lại hỏi chuyện, các anh ấy đặt biển “Cấm quay phim”, rồi tiếp tục đuổi.

Có một số người bắt liên lạc với các nhóm khác, định đi vòng ra Bờ Hồ và tập trung ở đó. Đi lòng vòng qua các phố Phan Đình Phùng, Hàng Lược, …. để thu hút sự chú ý của người dân, lúc này số người đã khá đông, ước khoảng 200.

Các phố này có nhiều quán cà phê, nhà hàng, nhà dân …. nên hiệu quả khá lớn, có nhiều người bên đường giơ tay biểu thị sự đồng tình, 1 số người nhập vào nhóm, đặc biệt khi qua đường xe cộ nhường cho đoàn biểu tình mà không bấm còi inh ỏi, mọi người vừa đi vừa hát Quốc ca, Dậy mà đi, và … Đoàn ca (ặc ặc) cộng với hô khẩu hiệu

Ra đến bờ Hồ thì bị Công An chặn, họ bắt phải thu hết khẩu hiệu và giải tán để khỏi “gây mất trật tự”; mọi người đã nhượng bộ bằng cách di chuyện trật tự, không nói gì, mục đích là để nhập hội với các nhóm khác ở Tượng Đài Lý Thái Tổ, với lý do là di chuyển yên lặng, ko giương khẩu hiệu thì có ảnh hưởng đến ai

Tuy nhiên, CA họ vấn cố giải tán và bắt 2 bạn mà theo em là cầm đâu lên xe chở đi. Họ dùng vũ lực và còn nói “Đánh bỏ mẹ chúng mày bây giờ”, quang cảnh hỗn loạn, người đi đường dừng xe lại xem khiến giao thông ách tắc

À mà nói thêm 1 tý, 2 bạn này là 1 nam 1 nữ. Thằng kia thì x nói làm gì, nhưng bạn nữ thì xinhkinh khủng, da trắng, mịn, mắt đẹp, dáng chuẩn, 3 vòng cực ngon. Đến em các bác vốn ghét gái đeo kính nhưng vẫn chấm cho bạn này 9/10 , nhìn bạn ấy sau lưng mà cứng hết cả người có thể nói bạn này là xúc tác không thể thiếu trong cuộc tuần hành.

Có điều rất đáng tiếc là lúc bị bắt, em quên mất không hỏi 2 bạn này tên là gì, số điện thoại, địa chỉ …. dm nghĩ lại mới thấy mình ngu quá lợn, đến khi cái xe chạy rồi mới nhớ ra. Mong là các bạn ấy, nhất là bạn gái, được bình an

Sau vụ lộn xộn đó thì đoàn người bị giải tán, CA dàn hàng không cho đi tiếp đến Tượng đài Lý Thái Tổ nữa, người có nhiệm vụ liên lạc với nhóm kia cũng không thấy đâu.

Nghe nói có rất nhiều nhóm nữa tản ra khắp các phố của Hà Nội, lực lượng ước chừng vài ngàn, nhưng lần lượt đều bị CA giải tán!

December 14, 2007

Kế hoạch dự định cho ngày chủ nhật 16/12/2007

Filed under: Thông báo — xcafevietnam @ 11:32 am
Tags:

Đề xuất chuẩn bị cho cuộc diễu hành phản đối Trung Quốc tại Lãnh sự quán Trung Quốc – thành phố Hồ Chí Minh

1. Mục đích:

• Khẳng định chủ quyền Hoàng Sa và Trường Sa.
• Tạo dư luận nhân dân, từ đó tạo sức ép cho nhà nước công khai các vấn đề về Hoàng Sa – Trường Sa
• Thu hút sự quan tâm báo chí thế giới về vấn đề Hoàng Sa – Trường Sa.

2. Phương thức:

Chúng ta sẽ tránh dùng từ biểu tình – mà sẽ là “Tuần Hành” khẳng định chủ quyền của Việt Nam tại Trường Sa và Hoàng Sa.

Chúng ta sẽ tránh vi phạm luật bằng cách, thay vì tập trung đông người trước Lãnh sự quán thì sẽ tuần hành theo các chi tiết sau:

• Bắt đầu tại LSQ Trung Quốc đi về hướng Phạm Ngọc Thạch, xuống Hồ Con Rùa, đi vòng Hồ Con Rùa, vòng lên ngược lại Phạm Ngọc Thạch rồi đi về hướng Pasteur, rẽ trái đi về hướng Alexander Rhode, ra đến Lê Duẩn, rẽ trái đi về hướng Diamond Plaza và đi ngược Phạm Ngọc Thạch về hướng LSQ Trung Quốc

• Chi tiết về thời gian như sau:

- Từ 7g-8g59: Tập trung tại khu vực – chú ý gửi xe phân tán, càng xa càng tốt để tạo điều kiện cho những người gia nhập đoàn Diễu Hành về sau có thể gửi xe ngay tại Nhà Văn Hóa Thanh Niên và Diamond Plaza. Tuyệt đối không tụ tập trước LSQ Trung Quốc trước 9g. Đề nghị mọi người khi tập trung rải rác ra ở các khu vực khác nhau, đợi đến giờ tập trung.

- Đúng 9g, tất cả mọi người đề cùng đi về phía LSQ Trung Quốc. Sẽ có 2 trường hợp:

+ Công An chặn lại: Đoàn người cứ đi bên đây đường, nếu cần sẽ đi xuống lòng đường và tiếp tục đi theo lộ trình đã nói ở trên.

+ Công An không chặn: Đoàn người sẽ đứng giống như cách đây 1 tuần và bắt đầu hô các khẩu hiệu, biểu ngữ. Đúng 10g đoàn người bắt đầu diểu hành theo lộ trình đã nói ở trên.

+ Sau khi đi 3 vòng theo lộ trình bên trên (dự kiến khoảng 20-30mins), đoàn người tiếp tục đứng trước LSQ Trung Quốc đến 12g.

+ Kết thúc lúc 12g. Khi ra về, lấy xe và đi theo nhóm đông người, quan sát xem có người bám theo và nhanh chóng ra về.

• Khi tuần hành sẽ đi theo thành 1 đoàn dài, trung bình khoảng 4 người 1 hàng, giữ cự ly nhất định – tùy thuộc vào số người tham gia. Nên đi theo nhóm, tránh đi đơn lẻ.

3. Điều cần chú ý trong buổi tuần hành:

• Mọi người chú ý đây là 1 buổi tuần hành, không phải biểu tình, mọi người di chuyển nên không thể bị xếp vào “tụ tập đông người”. Cần giáo dục người tham gia kỹ về vấn đề này.

• Cách nói chuyện với các bên An Ninh: tươi cười, hòa nhã, chân thật và xoáy vào cảm xúc của người đối diện, nhìn thẳng vào mắt họ, tránh bị khiêu khích và ức chế – hãy cho họ thấy rằng họ đang làm việc sai lầm, rằng chính phủ sai lầm khi phân công họ ra đây đề đàn áp.

• Một điều quan trọng không kém là phải nói rõ quan điểm của việc Tuần Hành: Không vi phạm pháp luật, không gây mất trật tự đô thị, nhắc nhở mọi người chú ý về vấn đề không gây cản trở giao thông.

• Phải chú ý bảo vệ những bạn tuần hành của mình và có một thái độ phản đối đúng mực, cũng như bảo vệ bạn tuần hành của mình nếu bị cảnh sát bắt đi. Nên nhớ, nếu bạn không phản đối thì có thể chính bạn sẽ bị kế tiếp.

• Khi bạn đến buổi tuần hành 1 mình thì tốt nhất nên tìm một nhóm bạn mà gia nhập chung!
• Chú ý mang theo lương thực (bánh mì) và nước uống đầy đủ – tổ chức nhóm hậu cần tiếp nước cho mọi người.

• Cười thật tươi với người đi đường xung quanh, kêu gọi họ tham gia tuần hành, những người quan sát, người ngồi cafe, người chạy xe chạy chậm lại quan sát (bảo họ đi gửi xe) .v.v. Tránh những khiêu khích, va chạm vì đó có thể là cảnh sát chìm.

• Luôn mở miệng hỏi : “Anh có yêu nước không?” với những người ngăn cản bạn tuần hành. Những đối tượng có thể bao gồm: Công An, Công An Chìm, Bảo vệ của các tòa nhà

Xung Đột Trường Sa và Trạng Thái Hòa Bình Mong Manh Trên Biển (Bài 1)

Filed under: Ngoại giao — xcafevietnam @ 10:06 am
Tags:

Trần Vinh Dự — 08 tháng 12, 2007

Nguồn: www.minhbien.org

Phần 1: Tranh chấp trên Biển Đông qua cái nhìn của người ngoài cuộc

Tranh chấp về chủ quyền trên Biển Đông luôn đứng đầu bảng với tư cách là nguồn gốc gây bất ổn định ở Đông Nam Á. Quần đảo Trường Sa, với khoảng hơn 40 đảo và bãi đá lớn nhỏ[1], là nơi tranh chấp giữa Malaysia, Philippines, Việt Nam, Trung Quốc, Đài Loan, Indonesia và Brunei, trong đó chủ chốt nhất là 5 nước đầu tiên. Cuộc tranh chấp này có vẻ như sẽ không có lời giải trong tương lai gần. Mặc dù các bên đều mong muốn giải quyết vấn đề một cách hòa bình, bạo lực quân sự đã từng được sử dụng và có thể sẽ còn được sử dụng nữa – nhiều khả năng là với các hậu quả nghiêm trọng hơn nhiều[2]. Ngày nay, các bên đều có lợi từ sự ổn định trong khu vực và điều này khiến cho triển vọng xảy ra xung đột quân sự có vẻ thấp, nhưng tiềm năng xảy ra xung đột quân sự thì vẫn còn nguyên vẹn, thậm chí có thể ngày một lớn dần.

Những hòn đảo và bãi đá trên Trường Sa đều thuộc loại rất nhỏ, nhiều bãi đá lúc chìm lúc nổi theo sự lên xuống trong ngày của mực nước biển. Những hòn đảo và bãi đá này đều nằm rất xa đất liền và dân thường không thể sinh sống ở đó được. Vậy cái gì làm cho chúng trở nên hấp dẫn đến vậy? Dĩ nhiên là không phải đất đá ở đó quý hiếm hơn đất đá ở trong đất liền. Rowan[3] cho rằng có 3 lý do quan trọng ngoài cá và san hô:

A. Mở rộng biên giới quốc gia và vùng đặc quyền kinh tế: Tất cả các nước đang tranh chấp trong vùng Trường Sa đều đã ký vào Công ước quốc tế về Luật biển. Nó quy định mỗi nước có quyền mở rộng biên giới lãnh thổ của mình tới 12 hải lý ra biển. Ngoài ra mỗi nước còn có được sở hữu Vùng Đặc quyền Kinh tế (EEZ) vượt khỏi phạm vi lãnh thổ tới 200 hải lý. Như vậy, sở hữu được các hòn đảo ở Trường Sa sẽ giúp các nước mở rộng vùng lãnh thổ và vùng đặc quyền kinh tế của mình. Tuy nhiên, công ước này quy định rằng không thể dùng các bãi đá để xác định biên giới và vùng đặc quyền kinh tế. Các bãi đá, theo định nghĩa, là những nơi con người không thể sống và thực hiện các hoạt động kinh tế. Một số nước như Trung Quốc đã khai thác vấn đề này và tìm cách biến các bãi đá nửa chìm nửa nổi thành những nơi con người có thể sinh sống bằng cách âm thầm vận chuyển đất đá – vật liệu xây dựng từ đất liền ra xây dựng các công trình kiên cố trên biển.

B. Dầu mỏ và Khí đốt: Vùng đặc quyền kinh tế sẽ không có nhiều ý nghĩa cho lắm nếu nó thuộc vùng biển nghèo tài nguyên. Nhiều nguồn tin, đặc biệt là từ Trung Quốc, cho rằng trữ lượng dầu mỏ trong vùng Trường Sa lên tới 105 tỉ thùng và nếu tính cả vùng Biển Đông thì lên tới 213 tỉ thùng. Tuy nhiên, ước lượng của Bộ Năng lượng Mỹ cho rằng trữ lượng dầu mỏ của toàn bộ vùng Biển Đông chỉ vào khoảng 7 tỉ thùng mà thôi, rất thấp so với một số vùng biển khác trên thế giới (xem Bảng Một). Trung Quốc cũng ước lượng có khoảng 2000 ngàn tỉ cubic feet khí đốt dưới lòng Biển Đông trong khi Bộ Năng lượng Mỹ ước tính chỉ khoảng 150,3 ngàn tỉ cubic feet. Trên thực tế thì dầu mỏ và khí đốt chưa bao giờ được tìm thấy trong vùng Trường Sa cả[4]. Có vẻ như người Trung Quốc trong cơn khát năng lượng đã có cái nhìn quá lạc quan về tài nguyên dầu mỏ trên Biển Đông.

BẢNG MỘT

DẦU MỎ Ở BIỂN ĐÔNG SO VỚI CÁC KHU VỰC KHÁC TRÊN THẾ GIỚI

Trữ Lượng

Dầu Mỏ

Đo Được

(Tỉ Barrels)

Trữ Lượng Khí

Đốt Đo Được (Ngàn Tỉ Cubic Feet)

Mức Độ Khai

Thác Dầu Mỏ (Triệu Barrels/Ngày)

Mức Độ Khai Thác Khí Đốt (Ngàn Tỉ Cubic Feet/Year)

Caspian Sea Region

17.2-32.8

232

1.6

4.5

North Sea Region

16.8

178.7

6.4

9.4

Persian Gulf

674.0

1,923.0

19.3

8.0

Biển Đông

(ước tính) 7.0

(ước tính)150.3

2.2

3.2

Số liệu về dầu mỏ của năm 2003 và khí đốt của năm 2002.

Nguồn: Bộ Năng Lượng, Hoa Kỳ

C. Địa chính trị: Kiểm soát Biển Đông cũng đồng thời có nghĩa là kiểm soát tuyến giao thương lớn số 2 của thế giới. Hàng năm có khoảng hơn một nửa các tàu vận tải hạng nặng của thế giới đi qua các eo biển Malacca, Sunda và Lombok, phần lớn để tới Trung Quốc, Hàn Quốc, Đài Loan và Nhật Bản. Lượng dầu mỏ và khí hóa lỏng đi qua Biển Đông lớn gấp 3 lần lượng dầu khí đi qua kênh Suez và gấp 15 lần lượng dầu khí đi qua kênh Panama[5]. Nhiều nhà phân tích cho rằng Trung Quốc muốn kiểm soát Biển Đông một phần là muốn kiểm soát con đường vận chuyển này. Tất nhiên thay vì đi qua Biển Đông, các tàu vận tải có thể đi xuôi xuống phía Nam, qua vùng biển của Indonesia rồi ngược lên Đông Bắc Á. Tuy nhiên, nếu đi theo lộ trình này thì chi phí vận chuyển tăng lên khá nhiều (xem Bản Đồ Một).

Nếu Trung Quốc hoàn toàn kiểm soát khu vực này, thì theo cách gọi của nhiều người, Biển Đông sẽ chở thành cái ao nhà của Trung Quốc. Họ có thể gây khó khăn cho những tàu vận tải đi qua khu vực và vì thế có thể gây ra những tổn thất kinh tế cho Nhật Bản, Hàn Quốc, Đài Loan và các nước khác cần tới tuyến đường này. Ngoài ảnh hưởng tới vùng Đông Bắc Á về mặt thương mại, việc kiểm soát vùng Biển Đông còn tạo ảnh hưởng và sức ép tới các nước trong ASEAN, tạo ra vùng cấm bay và hải phận cấm hoạt động (aerial and sea denial zone) trong đó các lực lượng đối phương không được sử dụng không phận và hải phận trong những khoảng thời gian nhất định[6].

BẢN ĐỒ MỘT

LUỒNG HÀNG HÓA VẬN CHUYỂN QUA BIỂN ĐÔNG

Tóm lại, lợi ích của việc kiểm soát Trường Sa nằm ở việc mở rộng biên giới lãnh thổ và vùng đặc quyền kinh tế. Điều này trở nên quan trọng nếu dưới lòng Biển Đông có trữ lượng dầu mỏ lớn. Ngoài ra còn có các lợi ích về mặt địa chính trị khác, tuy nhiên có lẽ nó không có nhiều ý nghĩa lắm đối với nước kiểm soát Trường Sa trừ khi họ có lực lượng quân sự mạnh có khả năng hoạt động linh hoạt và rộng khắp trên biển.

Vì có những lợi ích nhất định như vậy, các nước trong khu vực đã không ngừng tìm cách chứng minh chủ quyền đối với Trường Sa. Tuy nhiên, ngay cả định nghĩa khu vực mang tên Trường Sa cũng không rõ ràng và liên tục thay đổi. Trong một nghiên cứu năm 1996, Dzurek[7] cũng chỉ ra Việt Nam đã mở rộng định nghĩa của mình về Trường Sa giữa các năm 1988 và 1992. Phía Trung Quốc cũng có những động thái tương tự. Để khẳng định chủ quyền, các bên đều sử dụng những bằng chứng lịch sử, đồng thời củng cố sự hiện diện của mình trên Trường Sa. Theo Vũ Quang Việt[8], các luận cứ mà mỗi bên đưa ra, trong đó có cả của Việt Nam và Trung Quốc, đều thiếu thuyết phục trong việc biện minh chủ quyền trên toàn bộ vùng lãnh hải này.

Phần 2: Bàn cờ, người chơi và những nước đi

Như đã đề cập, Malaysia, Philippines, Việt Nam, Trung Quốc, Đài Loan, Indonesia và Brunei là các bên tham gia vào cuộc tranh chấp ở Trường Sa, trong đó chủ chốt nhất là 5 nước đầu tiên. Để xác định các chiến lược mà mỗi bên sử dụng, tôi đã thực hiện thống kê các động thái mỗi nước đã dùng trong vòng 3 thập kỷ trở lại đây và chia chúng làm 6 loại (xem Bảng Hai). Việc chia các chiến lược thành 6 nhóm là một việc làm đơn giản hóa cần thiết để giúp các phân tích sâu hơn về các tương tác chiến lược trong vùng biển này.

BẢNG HAI

CHIẾN LƯỢC CỦA CÁC BÊN THAM GIA

Chiến lược

Ký hiệu

Mức độ khiêu khích

Khẳng định chủ quyền một cách hình thức trong khi không thực sự kiểm soát biển, đảo: chỉ khẳng định chủ quyền trên giấy tờ hoặc diễn ngôn ngoại giao

C1

Rất thấp

Kiểm soát và bảo vệ các vùng biển, đảo hiện có. Không thực hiện các hành vi khiêu khích nào khác, không chủ động chống lại đối phương trừ khi bị khiêu khích quân sự trên các đảo mà mình đang kiểm soát.

C2

Thấp

Bảo vệ nguyên trạng, sẵn sàng chống lại các hành vi của đơn phương của đối phương (như đánh cá, thăm dò, khai thác dầu khí, xây dựng trên các bãi đá nhằm biến bãi đá thành đảo có người ở, cắm cột mốc…)

C3

Vừa phải

Công khai hành xử như đương nhiên có toàn bộ chủ quyền. Thí dụ: tổ chức đánh cá, thăm dò và khai thác dầu khí, du lịch, tập trận, bắt giữ hoặc bắn tàu vận tải và đánh cá của đối phương…

C4

Khiêu khích

Ngấm ngầm thay đổi nguyên trạng của tình hình như xây dựng trên các bãi đá nhằm biến bãi đá thành đảo, cắm cột mốc…

C5

Rất khiêu khích

Khiêu chiến và tấn công quân sự nhằm chiếm các đảo của đối phương bằng vũ lực.

 

C6

Chiến tranh

Theo Bảng Hai, các chiến lược sẽ có mức độ khiêu khích khác nhau từ rất thấp (C1) tới rất khiêu khích (C5) và đạt cực điểm là tiến hành chiến tranh (C6). Mỗi chiến lược khi thực hiện sẽ gây ra những tổn thất nhất định và đem lại những lợi ích nhất định kèm theo những rủi ro tiềm tàng. Một trong những sai lầm có ở nhiều phân tích về chiến lược trên Biển Đông của Việt Nam là tập trung vào phân tích cân bằng quân sự để xem ai thắng ai thua. Cách nhìn của tôi là không phân tích biệt lập dưới góc độ quân sự mà nhìn dưới góc độ lợi ích tổng quát. Câu hỏi ở đây không phải là nếu khiêu chiến thì có chiếm được các đảo trên Trường Sa hay không. Mà câu hỏi là với mỗi chiến lược cụ thể từ C1 tới C6, chi phí, lợi ích và rủi ro cho từng chiến lược là gì. Và như thế, nếu chỉ nhìn vào C6, thì câu hỏi sẽ là nếu khiêu chiến, thì lợi ích thực sự thu lại sau khi trừ hết đi các phí tổn (về kinh tế, quân sự, ngoại giao và hình ảnh quốc gia) có đáng giá hay không. Nếu câu trả lời là KHÔNG, thì chiến lược đó sẽ không được thực hiện cho dù về năng lực quân sự để cưỡng chiếm là dư thừa.Khi một bên tính toán chi phí, lợi ích và rủi ro cho mỗi chiến lược mà họ toan tính thực hiện, sau đây là ba yếu tố cốt lõi để họ dựa vào:

A. Tác động của bên thứ 3 có thuận lợi cho việc thực hiện chiến lược này hay không: Ví dụ, Trung Quốc đã rất khôn khéo trong việc lợi dụng các điều kiện quốc tế để thực hiện các chiến lược thích hợp. Điển hình nhất là việc họ chiếm Hoàng Sa vào năm 1974. Khi đó Mỹ đã bỏ rơi Miền nam Việt Nam và các quan tâm của thế giới nói chung còn đang đổ dồn về cuộc chiến trong đất liền giữa Nam và Bắc Việt. Tương tự như vậy, họ đã chiếm một số đảo ở Trường Sa từ tay Việt Nam năm 1988 khi mà Liên Xô và khối Đông Âu đang tan rã và là tâm điểm thu hút sự chú ý của thế giới. Trung Quốc đã KHÔNG chiếm Trường Sa vào năm 1979 trong khi họ thực hiện cuộc xâm lược trên đất liền. Lý do là nếu thực hiện cuộc chiến ở Trường Sa, họ sẽ thu hút hải đội cực mạnh của Liên Xô tới khu vực và nếu phải giao chiến với hải quân Liên Xô thì chắc chắn họ sẽ thua, thậm chí có thể sẽ mất luôn cả Hoàng Sa.

Trong điều kiện như hiện nay, xu thế chung của quốc tế là duy trì hòa bình để phát triển, vì thế thiệt hại về ngoại giao, kinh tế và lòng tin quốc tế sẽ lớn hơn rất nhiều so với vài thập kỷ trước. Điều này tạo ra một cản trở lớn cho việc thực hiện các chiến lược có mức độ khiêu khích cao trên Biển Đông. Vì thế, trong những năm cuối thập kỷ 90 đổ lại đây, Trung Quốc đã tỏ ra mềm dẻo hơn và thậm chí đã có lúc có những nhượng bộ nhất định. Thí dụ trong tranh chấp với Việt Nam vào năm 11997 và 1998 (xem thêm ở Bảng Bốn ở phụ lục).

B. Phản ứng dự tính từ phía đối phương: Trong một bàn cờ tương tác chiến lược, việc thực hiện nước đi nào sẽ phụ thuộc cực lớn vào dự đoán về hành vi trả đũa của đối phương. Nếu kỳ vọng bị trả đũa là lớn, thì dự tính chi phí gắn với chiến lược đó sẽ lớn và người chơi sẽ phải tính toán kỹ trước khi thực hiện nước đi. Khó khăn là ở chỗ các bên thường không biết thực tâm của nhau, vì thế việc dự đoán này đôi khi bị nhầm lẫn. Do đó, phương pháp thường được các bên sử dụng là thăm dò nhau. Thí dụ cố tình khiêu khích để kiểm tra mức độ phản ứng của bên kia. Nếu bên kia phản ứng mạnh thì bên này sẽ lùi bước, nếu bên kia phản ứng yếu thì họ sẽ lấn tới. Điển hình nhất là vụ đụng độ ở bãi đá Mischief của Philippines giữa hải quân Trung Quốc và hải quân Philippines. Phía Philippines đã tê liệt và không có hành vi đáp trả thích đáng. Trung Quốc đã lấn tới, chiếm Mischief từ tay người Philippines và xây dựng các công trình quân sự của họ ở đây. Sau sự kiện này người Philippines đã cứng rắn hơn và thể hiện thái độ sẵn sàng trả đũa, điển hình là cuộc giao tranh năm 1996 trên biển (xem ở Bảng Bốn).

Việc thể hiện thái độ sẵn sàng đáp trả bằng quân sự kể cả trên biển và đất liền là một việc đặc biệt quan trọng. Khác với nhiều nghiên cứu của Việt Nam cho rằng cần phải mềm mỏng vì Việt Nam đang ở thế yếu hơn, tôi nhấn mạnh lại là vấn đề không phải ai là người thắng hay thua vào phút cuối cùng. Mà vấn đề là khi một bên thể hiện thái độ quyết tâm sống mái tới cùng với bên kia, thì phía bên kia sẽ nhận thức được mức độ thiệt hại lớn hơn nhiều khi họ toan tính dùng các chiến lược khiêu khích, và vì thế, chắc chắn sẽ hạn chế dùng các chiến lược này. Ngụ ý này rất quan trọng và sẽ được nhắc lại ở phần cuối cùng của bài viết.

C. Đồng thuận và bất đồng thuận trong nước: Về mặt chính trị, mỗi bên tham gia thường có các khối lợi ích – chính trị khác nhau và có những quan điểm mâu thuẫn nhau. Vì thế, mặc dù khả năng quân sự có thể có thừa, việc không thống nhất trong nội bộ về cách hành xử có thể khiến cho các quyết định khiêu khích trở nên không khả thi.

Bảng Bốn dưới đây ghi lại các cuộc đụng độ quân sự và phi quân sự trên Biển Đông và Trường Sa nói riêng. Một điểm dễ nhận thấy là xu hướng sử dụng bạo lực quân sự đã giảm bớt, thế chỗ cho một xu hướng ít khiêu khích hơn. Các chiến lược từ C4-C6 được sử dụng nhiều trước năm 1996 nhưng từ cuối 1996 đã chuyển dần sang các chiến lược thuộc nhóm C1-C4.

BẢNG BỐN

ĐỤNG ĐỘ QUÂN SỰ VÀ PHI QUÂN SỰ TRÊN TRƯỜNG SA

Năm

Quốc gia và Chiến lược

Đụng độ và Tranh chấp

1974

China (C6), Vietnam (C2).

Trung Quốc chiếm Hoàng Sa từ tay Việt Nam.

1988

China (C6), Vietnam (C2)

Hải quân Trung Quốc và Việt Nam đụng độ ở Johnson Reef thuộc Trường Sa. 3 tàu VN bị chìm và 70 thủy thủ thiệt mạng. Trung Quốc chiếm một số đảo từ tay Việt Nam.

1992

China (C5), Vietnam (C1) China (C4), Vietnam (C1)

Việt Nam tố cáo Trung Quốc đổ quân lên Da Luc Reef. Trung Quốc bắt giữ khoảng 20 tàu trở hàng của Việt Nam đi từ Hồng Kông trong khoảng từ tháng 6 tới tháng 9.

Trung Quốc ký hợp đồng cho phép Crestone, một công ty dầu mỏ Mỹ, thăm dò dầu mỏ gần Trường Sa. Việt Nam lên tiếng phản đối.

1993

China (C4), Vietnam (C3)

Vào tháng 5, tàu do thám địa chất của Trung Quốc đi vào vùng biển nơi BP (có hợp đồng với VN) đang thăm dò dầu khí. Tàu Trung Quốc bỏ đi khi có 2 tàu hải quân VN xuất hiện.

1994

China (C4), Vietnam (C2)

China (C4)

Vietnam (C2)

Hải quân Trung Quốc và Việt Nam chạm chán nhau trên vùng biển thuộc lãnh hải Việt Nam được quốc tế công nhận – vùng thăm dò dầu khí Tu Chinh, khối 133, 134, và 135. Trung Quốc khẳng định vùng này thuộc khối Wan’ Bei-21 (WAB-21) của họ và cho phép Crestone thực hiện thăm dò dầu khí ở vùng biển này.

Vào tháng 8, tàu hải quân Việt Nam cưỡng bức tàu thăm dò dầu khí của Trung Quốc ra khỏi vùng biển VN khẳng định có chủ quyền..

1995

China (C6), Philippines (C2).

Trung Quốc chiếm đảo Mischief Reef từ tay Philippines.

1995

Taiwan (C4), Vietnam (C1)

Hải quân Đài Loan bắn vào tàu vận tải Việt Nam.

1996

China (C5), Philippines (C3)

China (C1)

Vietnam (C4)

Vào tháng 1, chiến hạm Trung Quốc và Philippines giao chiến trong khoảng 90 phút gần đảo Capones của Philippine.

Vào tháng 4, Việt Nam cho phép Conoco, một công ty dầu khí Mỹ thực hiện thăm dò dầu khí ở vùng tranh chấp; đồng thời không chấp nhận hợp tác với Crestone. Trung Quốc phản đối.

1997

China (C5), Philippines (C3)

China (C4)

Vietnam (C3)

China (C4)

Vietnam (C3)

Hải quân Philippines buộc tàu cao tốc của Trung quốc và 2 tàu đánh cá rời khỏi vùng biển Scarborough Shoal in April; Hải quân Philippines sau đó tháo dỡ các cọc mốc và cờ của Trung Quốc cắm.

Vào tháng 3, Trung Quốc thực hiện cú khoan dầu ở mỏ dầu Kantan-3 gần Trường Sa. Việt Nam phản đối và cuối cùng Trung quốc nhượng bộ hủy bỏ dự án này.

Vào tháng 12, Việt Nam phản đối tàu thăm dò Trung Quốc và hai tàu tiếp vận của họ đi vào vùng biển thuộc chủ quyền VN. Cả 3 tàu này đều được tàu chiến VN áp tải ra khỏi khu vực.

1998

Philippines (C4), Vietnam (C3) China (C4)

Vietnam (C3)

Vào tháng 1, tàu hải quân Việt Nam bắn vào tàu đánh cá Philippine trong vùng gần Tennent (Pigeon) Reef.

Vào tháng 9, Việt Nam phản đối sau khi Trung Quốc ra báo cáo nói rằng Crestone và Trung Quốc sẽ tiếp tục thăm dò dầu khí ở vùng Tu Chinh region (Wan’ Bei in Chinese). Tranh chấp này được giải quyết qua thương lượng vào tháng 12 năm 2000.

1999

China (C4), Philippines (C4)

Hai tàu đánh cá Trung Quốc bị chìm vào tháng 5 và tháng 6 khi đụng phải tàu chiến Philippines.

1999

China (C4), Philippines (C3)

Vào tháng 5, Philippines tố cáo tàu chiến Trung Quốc khiêu khích tàu hải quân Philippines.

1999

Philippines (C4), Vietnam(C3)

Vào tháng 10, hải quân Việt Nam bắn máy bay Philipines trên vùng Trường Sa.

1999

Malaysia (C3), Philippines (C4).

Vào tháng 10, hai máy bay chiến đấu của Malaysia và 2 máy bay thám sát của Philippines gần như đụng độ nhau gần một bãi đá do Malaysia quản lý.

Số liệu cập nhật tới năm 2003.

Nguồn: Bộ Năng Lượng, Hoa Kỳ


[1] Theo Vũ Quang Việt thì số đảo và bãi đá ở Trường Sa lên tới hơn 100. Xem Vũ Quang Việt “Đi tìm một giải pháp hoà bình hợp công lý cho Biển Đông Nam Á” http://www.tapchithoidai.org/ThoiDai11/200711_VuQuangViet.htm[2] Cordesman A.H and Kleiber M., 2006: “The Asian Conventional Military Balance in 2006,” Special Report, Center for Strategic and International Studies (CSIS).[3] Rowan J.P., 2005: “The U.S-Japan Security Alliance, Asean, and the South China Sea Dispute,” Asian Survey, Vol. XLV, p.p. 414-436.

[4] Khẳng định của Bộ Năng lượng Mỹ vào đầu năm 2003. Chúng tôi không có con số update để tái khẳng định kết luận này vào năm 2007.

[5] Rowan, đã dẫn.

[6] Rowan, đã dẫn.

[7] Dzurek D.J.,1996: “Spratly Islands, Who’s on First?” book chapter in Maritime Briefing, published by IBRU.

[8] Vũ Quang Việt, đã dẫn.

Những hình ảnh về cuộc biểu tình ngày 09/12/2007

Filed under: Tài liệu — xcafevietnam @ 9:56 am
Tags:

Hãy tự cho chúng ta thêm nhiều lần lên tiếng

Filed under: Uncategorized — xcafevietnam @ 8:50 am
Tags: ,

9h sáng đến 12h30 trưa, ngày 9 tháng 12 năm 2007 – Ðây sẽ là một ngày có ba tiếng rưỡi thật đáng nhớ đối với riêng tôi và những người đã có mặt trước Lãnh sự quán Trung Quốc ở Sài Gòn hay tại Ðại sứ quán Trung Quốc ở Hà Nội, đặc biệt là đối với những người trẻ tuổi. Những người mà tôi không biết tên tuổi, gia cảnh, nhưng chắc chắn họ cũng như tôi, cùng trưởng thành dưới môi trường xã hội chủ nghĩa, dưới sự điều hành duy nhất của Ðảng Cộng sản trong suốt hơn 32 năm. Hoàn toàn giữa những người hôm đó với tôi không có sự liên kết nào trong cuộc đời bao la này. Vậy mà ngày hôm đó, tôi và họ đã đến với nhau, cùng làm nên đại danh từ “chúng tôi” để đoàn kết bên nhau trong cùng một tiếng nói chung.

Ðối với những người thuộc thế hệ tôi, thế hệ 8x, thì cuộc biểu tình này là lần biểu tình đầu tiên của cuộc đời, trong suốt hai mươi mấy năm sinh ra trên quê hương Việt Nam. Ðây, cuộc mở miệng đầu tiên của chúng tôi. Ðây, lần đầu tiên chúng tôi thực hiện một trong những quyền cơ bản của con người. Ðây, chúng tôi cảm nhận được nhiệt huyết sôi sục trên gương mặt nhau. Ðây, chúng tôi nhắc nhở cho chính phủ Việt Nam biết nhân dân Việt Nam còn tồn tại và biết họ cần làm những gì cho đất nước. Còn đối với những thế hệ xx khác ở miền Nam, có lẽ từ thời Ngô Ðình Diệm hay Nguyễn Văn Thiệu, thì mãi đến bây giờ họ mới có dịp sống lại cảm giác hãnh diện của tình yêu nước trong một tập thể. Còn đối với những người ngoài Bắc, có lẽ họ cũng đang thử ôn lại xem đã bao nhiêu năm rồi mới sống một ngày trọn vẹn và có ý nghĩa như ngày 9/12 hôm đó.

Vậy mà, theo nhà cầm quyền Việt Nam thì cuộc biểu tình hôm đó là sai trái, chưa được cho phép, và làm ảnh hưởng đến công cuộc ngoại giao giữa hai nước.

Như khi tôi mới bắt đầu đến với đám đông và hô khẩu hiệu, một bà khoảng trên bốn mươi tuổi, cùng với một người mặc sắc phục đến để tay vào hông tôi, cố tình đẩy tôi dạt ra ngoài đám đông. Tôi đứng chựng lại nói, “Có muốn hỏi gì thì chị cứ đứng đây mà hỏi, không đi đâu hết”. Chị ta liền hỏi, “Em làm việc ở đâu?” Tôi nói, “Tôi làm việc trên đất nước Việt Nam”. Chị ta lại hỏi, “Em có biết làm như thế này là ảnh hưởng đến ngoại giao giữa hai nước không?” Tôi nói, “Nếu họ còn nghĩ đến việc ngoại giao giữa hai nước, thì họ đã chẳng lạm quyền trên Hoàng Sa và Trường Sa như vậy.” Nói xong, tôi lãng họ ra và lại tiếp tục cùng mọi người kêu đòi.

Vậy sự kiện hôm đó có phải là việc làm sai trái, hay phá quấy công cuộc ngoại giao với nước láng giềng do sinh viên và những người tham gia?

Trên đất nước Việt Nam, nếu thực sự nhân dân có quyền tự do biểu tình, thì có rất nhiều lý do chính đáng. Như sập cầu; kẹt xe; ngư dân Việt bị giết trên biển thuộc lãnh hải Việt Nam; lạm phát gia tăng; phân bổ tầng lớp giàu nghèo không đồng đều; trẻ con thất học; người già không chốn dung thân; nông dân bị quan lại cướp đất hay đền bù không thoả đáng; tham nhũng; lương công nhân rẻ mạt; nhân phẩm, thân xác phụ nữ Việt Nam bị chà đạp khi bị bán ra bên ngoài hay liều mình lấy chồng xa xứ. Tất cả những lý do này đều có thể biểu tình để đòi hỏi Quốc hội phải tìm ra giải pháp. Nhưng đối với người Việt sau hơn 32 năm đã quen im hơi lặng tiếng, họ đều thấy hầu hết những lý do này không đủ mạnh để họ đủ can đảm làm nên một cuộc biểu tình trước chính phủ. Vậy, bấy nhiêu lý do kia chúng tôi đã không thực hiện được, không đứng lên nổi vì cũng cho rằng chúng chưa đủ chính đáng, nhưng còn lý do hôm 9/12 cũng là sai trái đối với chính phủ Việt Nam ư?

Có sai trái chăng, là hôm đó một phần chúng tôi đã thầm cám ơn chính phủ Trung Quốc. Cám ơn, vì nó đã quá quắt, đã thao túng, đã coi khinh dân tộc Việt Nam, và do đó đã cho chúng tôi một liều thuốc mạnh mẽ và lý do quá sức chính đáng để có cuộc xuống đường hiếm hoi – đó là lòng yêu nước.

Còn công cuộc ngoại giao giữa hai nước xưa nay vẫn là công việc của chính phủ Việt Nam, vì cho đến nay chính phủ vẫn chưa bạch hoá những vấn đề về Hoàng Sa và Trường Sa với nhân dân trên các phương tiện thông tin đại chúng. Không trưng cầu dân ý về biện pháp đối phó. Cho đến nay vẫn không có biện pháp cứng rắn, hay lời cuối cùng nào từ phía chính phủ Việt Nam đưa ra với chính phủ Trung Quốc. Nói chung, chính phủ vẫn cho rằng đây là công việc của chính phủ và dân không có quyền xen vào. Ngay cả thông tin về hai cuộc biểu tình diễn ra ở Hà Nội và Sài Gòn, cũng không có tờ báo giấy hay báo mạng nào trong nước đăng tải để rộng đường dư luận.

Vậy việc biểu tình chống ngoại bang thì dân cứ làm, còn việc ngoại giao thì chính phủ cứ lo lấy, chứ không thể nói chúng tôi phá rối làm mất mặt chính phủ với Bắc Kinh. Nếu chính phủ lo đến việc mất mặt, có lẽ nên lo giấu mặt đâu đó hoặc tìm lối lấp liếm nào cho khôn khéo hơn để đối phó với nhân dân Việt Nam khi Trường Sa và Hoàng Sa thực sự không còn tên trên bản đồ đất nước.

Thực sự, với cuộc biểu tình hôm đó, không ai trong chúng ta ngây thơ mà hi vọng rằng nhờ việc biểu tình chúng ta sẽ lấy lại được Hoàng Sa – Trường Sa. Chắc hẳn định mệnh của hai đảo này đã được Ðảng Cộng sản Việt Nam âm thầm sắp đặt xong rồi. Chúng đã bị giải phẫu, cắt lìa bằng những công cụ trao đổi quyền lực để rồi đau đớn tách khỏi thân thể nước mẹ. Chúng đã được người ta viết lại lịch sử hầu thay chủ mới.

Chẳng còn gì để bàn cãi nữa khi sự hiện diện của Trung Quốc ngày càng rõ nét trên hai đảo, khi cái sân bay to kình, nhà cửa, con người Trung Quốc, công viên, từng lượt tour du lịch được mở ra… Và cũng chẳng ai lấy làm lạ khi một ngày nào đó người dân Việt muốn đến thăm phần đất mà cha ông đã đổ xương máu giành được và để lại cho con cháu thì phải xin visa. Rồi lủi thủi đi theo một thằng Tàu khựa (Tàu khựa, cái tên kỳ dị nhưng mang theo nó nỗi căm ghét ngay lần đầu tiên tôi được nghe) để nghe nó hướng dẫn và kể về lịch sử chiếm đoạt bành trướng hào hùng, tinh xảo của chính phủ Trung Quốc, và sự non kém, bất lực của chính phủ cũng như con người Việt Nam.

Rất nhiều người Việt trong đó có tôi, cho đến nay vẫn chưa và chắc sẽ chẳng còn bao giờ có cơ hội thấy được hình vóc của một phần máu thịt quê hương này. Thôi thì dân Việt căm phẫn thì cứ căm phẫn, chúng ta cũng đành để Trường Sa, Hoàng Sa thay dân Việt lòn cổ vào lọn dây thòng lọng của “Anh em môi hở răng lạnh” trước, còn chúng ta cứ yên tâm ngồi trong xó nhà để mọi việc cho chính phủ lo. Hi vọng sợi dây vô hình kia sẽ mục dần, không siết được nữa khi đến lượt mỗi cá nhân Việt bước lên đoạn đầu đài Bắc Kinh.

Trong khi dân tình Việt Nam run lên vì căm phẫn, còn chính phủ Trung Quốc bên kia từng ngày thảy từng mảng bê tông xuống Hoàng Sa, Trường Sa, thì chính phủ Việt Nam vẫn kêu gọi nhân dân Việt Nam đừng bày tỏ thái độ gì để giữ tình anh em?! Ông phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Lê Dũng vẫn cứ đứng bên này ra rả những lời vô cảm sáo rỗng về bằng chứng lịch sử như nói, như méc với hư không. Tương tự, ông Chủ tịch UBND tỉnh Ðà Nẵng Trần Văn Minh phát biểu hùng hồn rằng, “Chúng tôi có đủ chứng cứ lịch sử cho thấy rằng Hoàng Sa thuộc phần quản lý của tỉnh Ðà Nẵng. Bằng cớ là tỉnh có thành lập một UBND huyện Hoàng Sa toạ lạc tại… Ðà Nẵng.” Thật là buồn cười đến hộc máu khi đọc phải những lời như vậy. Anh đã cho nó đến cướp nhà, dọn đến nhà anh ở, làm xong giấy tờ chủ quyền hợp pháp, và không chừng sắp bán cho kẻ khác rồi, mà anh vẫn còn đứng bên ngoài kêu than lấy lệ. Ðã hài hước và nói cho oai như vậy, sao không cất một cái chòi rồi nói luôn rằng, “Việt Nam có đầy đủ chứng cứ lịch sử cho thấy Bắc Kinh thuộc quyền quản lý của Ðà Nẵng, bằng chứng là có trụ sở UBND thành phố Bắc Kinh đặt tại Ðà Nẵng. Ông mày quản lý tất!”

Cuối cùng, những lời sáo rỗng và cách thức ứng phó bạc nhược của ngài Chủ tịch này, hay của nhà cầm quyền Việt Nam, thật sự chỉ làm cho dân Việt hiểu thêm một điều, rằng, tất cả chỉ là những cơn đau giả tạo để nhân dân tưởng rằng họ cũng đau và tiếc lắm! Vì ngoài lời phát biểu trên, ông Chủ tịch Ðà Nẵng còn nói, ông phải la lên để thế hệ sau này hiểu rằng mình cũng đã có phản ứng để không có lý do trách móc. Vậy ra tất cả chỉ là cho có phản ứng để khỏi bị đời sau thống trách thôi sao?!

  • Nếu chính quyền thực sự đã, đang bàn cãi để tìm ra biện pháp, vậy sao không bạch hoá cho nhân dân biết họ sắp quyết định gì? Dù rằng, nếu chính phủ chọn giải pháp nhịn nhục trước thằng đàn anh quá to lớn, hoặc để tránh một cuộc ẩu đả nguy hiểm cho nhân dân hay kinh tế đất nước, thì cũng nên cho dân biết để tay trong tay với Ðảng cùng chịu nhục.
  • Hôm chủ nhật, ông Phó chủ tịch UBND Thành phố HCM Nguyễn Thành Tài hứa trước đông đảo mọi người rằng sẽ phát động một cuộc biểu tình chính thức cho thanh niên có dịp bày tỏ, vậy mà cho đến nay cũng chẳng thấy động tĩnh gì. Mất một phần đất nước đã đành, chẳng lẽ việc chúng ta muốn chứng minh cho Trung Quốc hay cho bạn bè quốc tế thấy rằng nhân dân Việt Nam dưới sự lãnh đạo toàn diện của Ðảng cũng còn có ý thức, hiểu biết và có chính kiến riêng, mà cũng không làm được sao? Hay chính phủ muốn chứng minh cho đàn anh Trung Quốc và quốc tế rằng, nhân dân Việt Nam dưới sự lãnh đạo của họ thì nói sao nghe vậy. Ðảng Cộng sản có quyền hành tuyệt đối đối với mỗi cá nhân người dân?
  • Mọi tờ báo trong nước im hơi lặng tiếng về các cuộc biểu tình vì sợ điều gì? Có đưa tin thì đưa những đoạn ngắn rằng, cuộc biểu tình chỉ là cuộc tụ tập tự phát, không được sự cho phép của nhà nước. Vậy biểu tình yêu nước cũng chờ cho phép sao? Có phải đây là giải pháp để sau này nhà cầm quyền Việt Nam trả lời trước đàn anh Bắc Kinh hùng mạnh là, “Dạ, tụi cháu nhà lỡ dại mồm dại miệng, chứ tụi em đâu có cho phép chúng làm thế ạ.”?!
  • Chính phủ có can đảm đưa ra một thời hạn nhất định về việc giải quyết vấn nạn này? Nếu không, sẽ trưng cầu ý dân để cùng định đoạt việc chung của đất nước?
  • Hay Trường Sa, Hoàng Sa như những mẩu đất thừa không đáng để chính phủ giành giật, trong khi trong nước còn biết bao người đang tranh nhau từng tất đất để tìm chốn dung thân trên chính quê hương?

Mọi chuyện về Trường Sa và Hoàng Sa sẽ khép lại dần như những vụ khác xảy ra trên nước chúng ta, sau khi dư luận đã mệt mỏi. Nhưng nếu nhìn lại cách nhà cầm quyền Việt Nam đã làm gì trước việc bày tỏ thái độ và mục đích xuống đường chính đáng của những người vừa qua, chúng ta thấy gì?

  • Có phải người Việt Nam xuống đường để đòi công bằng cho người Việt Nam?
  • Có phải người Việt Nam xuống đường để chống thế lực bành trướng của Trung Quốc?
  • Có phải người Việt Nam xuống đường là để trợ giúp một tay cho Ðảng Cộng sản Việt Nam sau khi nhận thấy Ðảng đã bất lực?

Vậy mà trong cuộc biểu tình hôm đó, mọi người được nhận lại gì từ phía nhà cầm quyền?

  • Họ bị quây quanh bởi hàng rào an ninh giăng ra với đủ loại công an chìm, nổi. Mặt mũi những người này vừa đầy vẻ đe doạ người khác, vừa lo sợ cho bản thân nếu không hoàn thành nhiệm vụ sẽ bị cấp trên quở trách. Có lẽ nỗi sợ này đã khiến họ quên mất họ cũng là người Việt Nam.
  • Bị xua đi bằng dùi cui như những kẻ phá rối mặc dù chỉ đứng yên hô hào.
  • Một vài thanh niên bị bắt đưa đi lặng lẽ như một tội phạm nguy hiểm.
  • Một số người sau cuộc biểu tình bị mời lên làm việc và phải trả lời về vấn đề “Diễn biến hoà bình” hay “Thế lực thù địch”. Có vẻ như lý do biểu hiện tình yêu nước ở nước Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam là không thiết thực.
  • Bị chụp ảnh, quay phim sát tận mặt không nể nang, với những ánh mắt đầy đe doạ như, “Chúng mày bày đặt làm loạn à, ông quay phim chụp hình mặt chúng mày rồi, về nhà sẽ biết tay ông.’” Cái camera gí sát vào mặt đã làm một bạn nam đang cầm cờ tổ quốc nổi giận. Anh tức tưởi hét lên, “Các anh quay cái gì? Chụp cái gì? Chúng tôi yêu nước mà không cho à? Muốn đàn áp à? Muốn đánh nhau sao? Tôi đã xuống đây là chẳng còn sợ gì đâu nhé!”
  • Bị chính những người trong bộ phận nhà nước, và cũng chính là người Việt Nam đến hoạnh hoẹ những câu hỏi như thể họ là nhà điều tra người Trung Quốc.

Vậy, chúng tôi phải hỏi, “Có phải những người cầm quyền ở Việt Nam đang làm việc, hay đang tranh đấu cho đất nước Trung Quốc không?”

Chúng tôi biểu tình chống kẻ thù địch của đất nước chúng tôi. Xung quanh chúng tôi toàn là người Việt Nam. Lẽ ra chúng tôi phải được thấy an toàn tuyệt đối. Vậy mà một nỗi sợ hãi vẫn cứ luẩn quẩn bao trùm lên những người hôm đó. Vậy trong mắt nhà cầm quyền Việt Nam, chúng tôi có nghĩa gì? Chúng tôi là những người Việt Nam yêu nước đang ở Việt Nam đấu tranh cho quyền lợi đất nước, hay chúng tôi đang ở trên đất Trung Quốc và là một đám đông bạo động?

Những câu hỏi trên không ai khác có thể trả lời, mà chỉ chính chúng tôi, những người có mặt tại buổi biểu tình hôm đó mới trả lời và cảm nhận được.

Cuộc biểu tình không có quá đông người đến dự, nhưng tôi tin nếu được phát động rộng rãi và có chút thời gian nữa chuẩn bị, thì con số 84 triệu dân sẽ làm được một bài ai điếu bi tráng tặng riêng cho Hoàng Sa, Trường Sa. Một bạn sinh viên nói, “Cả đời em sẽ hối hận biết mấy nếu hôm nay em không đến đứng cùng các bạn em trong cuộc tranh đấu này.” Tôi tin bạn nói đúng, vì có thể nhiều năm, nhiều thập niên nữa, chúng ta, người Việt Nam, mới có cơ hội được xuống đường lần nữa. Mà nếu có xuống đường, chắc chắn chúng ta không hi vọng mục đính lại là để đòi lại cái gì đó mà phương Bắc vừa cướp nữa. Cả bạn và tôi đều đã tận dụng cơ hội này bằng tất cả khả năng và nhiệt huyết có được. Dù khi đứng ở ven đường Nguyễn Thị Minh Khai cùng các bạn, tôi bỡ ngỡ trước vài ánh mắt xa lạ nhìn vào chúng ta như thể giễu cợt. Trong đó tôi bắt gặp không ít ánh mắt của những tỷ muội sư huynh hàng ngày ăn to nói lớn, chứng tỏ ý thức xã hội, trách nhiệm công dân, niềm hi vọng vào một nền dân chủ tự do, hay ước ao sẽ làm một điều gì đó cho xã hội khi có cơ hội; nhưng chính lúc đó, họ lại dửng dưng hoà vào dòng người nhìn vào chúng ta như những kẻ rỗi hơi, làm màu, thổi phồng vấn nạn. Họ như những con người lạ lẫm đi sượt qua vài khoảnh khắc trong đời chúng ta, rồi trượt đi vĩnh viễn, câm bặt như những hạt nguyên tử lẻ loi trong suốt. Chỉ còn lại khói bụi, mùi nước hoa hoà lẫn vào tiếng kêu đòi khản đặc. Vào lúc này, những gì họ từng nói với tôi chỉ còn là thứ giá trị lợm giọng trên các bàn nhậu, các bàn cà phê, và tôi tin những gì họ nói lâu nay chỉ để mua vui, hay chút hương hoa màu mè để cuộc tồn tại của họ đỡ phần nhạt nhẽo.

Tôi không kết tội những người không xuống đường hôm đó, tôi biết có nhiều lý do khiến họ không thể có mặt. Nhưng những hành động tích cực, như chỉ đơn giản đưa nắm đấm vào không khí ra vẻ ủng hộ của một số người trên xe buýt, xe máy đi ngang qua, cũng làm chúng tôi xúc động vì thấy mình không cô đơn, vì thấy mình đang được chia sẻ.

Hay một người đàn ông lớn tuổi, sau khi nghe những thanh niên phát biểu lý do họ xuống đường, và chứng kiến cuộc đối thoại giữa những bà lão được vận động ra giải tán đám đông, được chứng kiến những câu cũ mèm như, “Ðất nước chúng ta đã chiến thắng Tây, Tàu, có Ðảng lo hết, nay các cháu xuống đường là việc làm sai trái đáng bị chỉ trích”, và lại chứng kiến những câu đối đáp vặn lại của thanh niên rằng hai vấn đề hoàn toàn khác nhau, rằng họ không phủ nhận những công lao thời kháng chiến, và vì không phủ nhận, nên họ có mặt ở đây để tiếp tục tiếp tay cho tiền bối để giữ gìn quê hương toàn vẹn, đã thốt lên rằng, “Các cháu nói đúng quá! Sâu sắc quá! Chú tin rằng những người hôm nay đều hiểu hết, chỉ vì nhiệm vụ của họ mà họ phải làm thế thôi.” Tôi cảm kích đưa tay ra với ông. Ông nói, “Không, phải bắt bằng tay trái cháu à, tay trái là nơi gần trái tim. “ Lúc này tôi mới nhận ra người đàn ông này đã đứng theo dõi tình hình suốt từ đầu đến tàn cuộc. Tôi cũng nhận ra những người lớn tuổi bị vận động kia đang lặng lẽ rút lui.

Những hành động như vậy đã thực sự khiến chúng ta rộn rạo, tự tin, phấn khởi hơn. Hôm đó, tôi thực sự cảm thấy hãnh diện với mình, với các bạn. Ngay từ khi nhập cuộc, tôi đã phát hiện mình phấn khích, xúc động muốn oà khóc khi bất ngờ được sống trong không khí sôi sục tranh đấu, khi tự dưng thực hiện được quyền tự do căn bản của con người trong bối cảnh đất nước chưa thật sự có tự do. Có lẽ nằm mơ tôi cũng khó tìm lại cảm xúc có được từ cảnh tượng hôm đó. Ðó là cơ hội chính đáng cho tất cả những ai từng mơ được mở miệng trước đó. Khi có được cơ hội thì hãy mở miệng ra, và nhớ mở cho to, đừng mở vờ như ngáp ngủ nhé! Tôi xin chúc và tin rằng các bạn thanh niên xuống đường hôm đó vượt qua được những rắc rối có lẽ sẽ đến sau sự kiện 9/12, vì những rắc rối này sẽ khiến các bạn mạnh mẽ, trưởng thành hơn trong việc biểu lộ ý thức của mình. Tôi chân thành cám ơn các bạn. Những blogger. Những sinh viên nhiệt huyết với cuộc biểu dương non hiền vừa qua. Chỉ non hiền thôi, nhưng các bạn đã cho tôi và có lẽ cho những người khác nhiều niềm hi vọng về một thế hệ thanh niên không chỉ biết games online, tình yêu học trò, xe thời trang hay điện thoại di động, hoặc những cuộc mưu sinh kiếm tiền trang trải cho gia đình và cho sự nghiệp tối mặt tối mày đến mù mờ trước hiện trạng của đất nước. Ngày hôm nay tôi có chứng cứ để tin rằng không có một sự mờ ám, dối trá nào có thể che mắt các bạn. Các bạn hoàn toàn tỉnh táo để hiểu mình đang biết gì, nghĩ gì, làm gì. Các bạn hoàn toàn tự chủ và tin vào bản thân.

Các bạn biết tự cho mình thêm nhiều lần lên tiếng.

Nếu chủ nhật tới và những chủ nhật về sau có buổi xuống đường, tôi xin lại được tiếp tục đứng bên cạnh các bạn.

11/12/07

© 2007 talawas

Blog at WordPress.com.